Đặt tên cuộc sống

Hồi nhỏ thường hỏi mẹ… tại sao “con cá” lại tên là “con cá” mà không kêu là “con chim”… tại sao “cà rem” lại kêu là “cà rem” mà không kêu là “cái nồi”… ti tỉ những thứ khác…

Lớn hơn một chút lại hỏi tại sao người ta lại gọi bọn con là “nhi đồng” mà không phải là “nhi sắt”… tại sao lại là “hun nhau” mà không phải là “nếm môi”.

Rồi đến ngay tận bây giờ… lúc viết cái entry này… thì vẫn nghĩ… tại sao “con chuột” không gọi là “con giun” hay “nỗi nhớ” không gọi là “heo hút” .

Để trả lời những câu hỏi đó thì mẹ vẫn nói: tại tên nó là vậy thì người ta gọi là vậy.

Thế mình muốn nghĩ khác thì sao…

Con muốn đặt tên mặt trời là [mặt đất] đấy

Con muốn đặt tên mặt đất là [cái nôi]

Con muốn đặt tên mẹ là [mầm sống]

Con muốn đặt tên tình yêu là [mắt xích]

Con muốn đặt tên nỗi đau là [phù phiếm]

Con thật lòng muốn phá ra khỏi cái khuôn phép đấy mẹ à… như hôm nay… con đã nhìn lên “mặt đất” đón nắng… nhìn xuống “cái nôi” để thấy bóng mình… “Mầm sống” có biết là con khao khát “mắt xích” như thế nào để rồi cuộc sống con chỉ còn là “phù phiếm”.

Một điều nữa… “mầm sống” của con à… nếu được đặt lại tên mình… con muốn mình tên là “Ngày Mai” vì ngày mai của con sẽ mang lại hy vọng… mang lại ước mơ… mang lại tình yêu và hạnh phúc cho con.

Con đã và đang cảm nhận cuộc sống theo cách của riêng mình… nếu có ai hỏi con điều con tự hào nhất về bản thân mình… thì đó chính là… con đã dám đặt tên cuộc sống theo cách mà con muốn.

Sống và tồn tại…

Nhìn xa thì cuộc đời là hài kịch, nhìn gần thì cuộc đời là bi kịch…

Có bao giờ bạn đặt câu hỏi: Bạn đang sống hay đang tồn tại? Còn mình, câu hỏi đó đã ám ảnh mình từ khi mình nhận thức được mình là một thực thể trong cuộc sống này…

Nhiều khi thấy mình đang sống. Đó là khi mình nhìn những đứa trẻ nhiễm HIV nô đùa vô tư trong làng SOS Gò Vấp, nhìn những giọt nước mắt nóng hổi của những người dân vừa nhận những phần quà nhỏ nhoi từ những sinh viên tình nguyện. Mình sống, là khi báo với má “Con đậu đại học rồi”, là khi đem bằng đại học về báo cáo đã thành công. Tôi sống, là khi tôi có cảm xúc khi nghe một bài hát hay, khi có những thành công nho nhỏ trong công việc, với cái gật đầu hài lòng của sếp…

Nhiều khi cũng thấy mình đang tồn tại. Khi chạy xe ngoài đường, tôi không biết sao mình lại chạy con đường này, mình đang đi đâu, về đâu? Công việc này sẽ dẫn ta về đâu? Phương hướng là gì? Khi mình bước ra khỏi phòng phỏng vấn, ước gì được quay lại trả lời câu hỏi khi nãy. Tôi tồn tại, khi tôi không lo lắng được gì cho gia đình, mà chỉ biết lo cho mình như một điều hiển nhiên. Tôi không biết 10 năm nữa, 20 năm nữa mình đang là ai? Mình đang làm gì và mình như thế nào? Hay mình đã chết, hay sống vật vờ như con thiêu thân? Khi tôi làm những điều khờ khạo với những con người lạ lẫm, khi tôi yêu một ánh mắt điên dại không dành cho mình, không bao giờ…

Có những người rất thông minh sống trong thế giới này vì họ luôn biết cách làm chủ thế giới. Bản thân tôi luôn muốn làm được điều đó, để hiểu ý nghĩa thật sự của cuộc sống, vì mỗi ngày qua là một sự cố gắng như một món quà mà không có lại được. Những ngày đã sống đang dài ra chính là tuổi đời đang ngắn lại. Sống lâu đã gọi là sống chưa? Hay chỉ là đã tồn tại trong thời gian dài, ngủ im trong khi thế giới ngoài kia đang thức?

Con người ít ai tự nhận mình đang tồn tại. Tôi có những người bạn, không có nghề nghiệp, không có tiền, không có học vấn, không có gia đình… Mỗi người có một thứ, hai thứ, ba thứ… trong số đó. Và chỉ trông chờ vào những đồng tiền của ba má, của những người quan tâm, trông chờ vào một vận may để thay đổi cuộc đời. Nhiều khi tôi tự hỏi tại sao. Nhưng nhìn thấy họ vui, thì chấp nhận vậy như một điều hiển nhiên. Tại sao lại quá bận tâm trong khi mình đã ra gì đâu? Họ vẫn vui vẻ đấy thôi. Đi với nhau, vui là được rồi. Khuyên bảo nhau nhiều làm gì, đó cũng chẳng phải là sở thích của mình. Họ bảo họ đang sống, và sống một cách vui vẻ. Vậy đấy…

Bản thân con người không ai hoàn hảo. Vấn đề cốt lõi là biết mình là ai và đứng đâu trong thế giới rộng lớn này. Mình lại là một con người đa mang, nên không khi nào ngừng suy nghĩ xem mình đang là ai và sẽ trôi về đâu? Sống và tồn tại, mình đang đứng ở khoảnh khắc nào? Tại sao chúng ta lại phải sống thế này ngày qua ngày? Tại sao chúng ta không có cách giải thoát tốt nhất? Hay bản thân mỗi con người trong thế giới này đều tồn tại mà không biết mình đang tồn tại?

Bản thân tôi, mỗi ngày qua luôn canh cánh câu hỏi: Mình đang sống hay tồn tại? Để chi? Để nhắc nhở mình không được vô cảm, không được làm những việc vô nghĩa và luôn luôn biết yêu thương…

Còn bạn, thấy mình đã sống chưa? Hay chỉ đang tồn tại ngày qua ngày?…

Link :http://d1cva.forump.info/forum-f10/topic-t274.htm

Advertisements

”Ngày mai, ta sẽ cưỡi đầu ngọn gió”

Một chút gì đó nhẹ nhàng sâu lắng của những vị thần chiến tranh Manowar. Bài hát nhắc lại cho ta về những ước mơ mà cả đời chúng ta theo đuổi. Ước mơ được vươn lên cao hơn, xa hơn, là chính bản thân mình. Xin phép được mượn câu nói của một người bạn :”Ngày mai, ta sẽ cưỡi đầu ngọn gió”.

Câu nói đó rất ấn tượng đó kết hợp với vẻ đẹp Fantasy tuyệt vời của Master of the Wind tạo nên tất cả những gì ta chỉ có thể thấy trong giấc mơ. Không còn những âm thanh tàn phá của những bản war song như bình thường. Master of the Wind là cảm giác của một cơn gió thổi qua, không mạnh mẽ để cuốn theo tất cả, cũng không nhẹ nhàng mơn man mà là cảm giác được encourage. Master of the Wind là một linh hồn, một linh hồn thực sự ẩn náu trong bạn. Có những lúc có thể bạn không nhận ra nhưng nó vẫn luôn ở đó, chờ đợi. Cho đến lúc khi bạn suy sụp và kiệt quệ nhất. Khi bạn đau đớn nhận ra rằng người mình cần không muốn ở bên mình. Thì nó thức tỉnh, vực bạn dậy và chỉ cho bạn biết rằng bạn không cô đơn. Rằng bạn còn cả một mục tiêu thử thách lớn lao trước mặt.

Tạm quên đi tiếng Electric Guitar và tiếng Trống mạnh mẽ, Master of the Wind mềm mại với sự giúp sức của đàn dây và những âm thanh Acoustic mộc mạc. Tạm quên đi chất giọng Metal mạnh mẽ đầy quyền lực nhưng vẫn còn đó nguyên vẹn sự hào hùng mạnh mẽ nhưng không kém phần sâu lắng. Eric Adam quả không hổ danh là ca sĩ Heavy Metal ngoại hạng. Chính chất giọng của anh đã tạo nên linh hồn cho ca khúc. Nó vẽ lên Master of the Wind vừa như là linh hồn ẩn náu trong bạn, vừa như là cơn gió thúc đẩy mạnh mẽ ý chí của bạn.Trong khung cảnh rộng lớn và đẹp huyền hoặc như viễn tưởng…

In the silence of the darkness when all are fast asleep
I live inside a dream calling to your spirit
As a sail calls the wind, hear the angel sing
Far beyond the sun across the western sky
Reach into the blackness find a silver line
In a voice I whisper a candle in the night
We’ll carry all our dreams on a single beam of light
Close your eyes, look into the dream
Winds of change will winds of fortune bring

Trong lúc đen tối và khó khăn nhất, nó thức dậy và đánh thức những ước mơ của ta. ”Trong màn đêm tĩnh lặng, khi tất cả đã say ngủ. Nó sống trong giấc mơ của ta, kêu gọi linh hồn của ta đơn giản như những cánh buồm gọi gió trong tiếng hát của những thiên thần”. Ngay lập tức Master of the Wind cho ta cảm giác phóng khoáng và tươi sáng ngay cả khi đó là đêm đen tối nhất.

https://i0.wp.com/hehemetal.com/pix/2008/07/21/6f5514f7.jpeg

“Phía xa ngoài mặt trời vượt qua cả bầu trời tây, chạm vào bên trong sự đen tối và tìm thấy một đường sáng bạc nhỏ. Lời thì thầm đốt lên ngọn nến trong đêm, chúng ta sẽ đem theo những giấc mơ của mình với chùm sáng đơn độc đó”. Đó là cảm giác được hy vọng để tiến lên, ngọn nến nhỏ nhoi thắp lên trong đêm tối đủ cho chúng ta có dũng khí để tiếp tục. Và đó chính là sức mạnh của những mơ ước, của lòng dũng cảm trong chính chúng ta. Hãy nhắm mắt lại, nhìn thẳng vào giấc mơ của mình và bạn sẽ cảm thấy ngọn gió của sự thay đổi, ngọn gió đã được vận mệnh đem lại.

Fly away to a rainbow in the sky glory is at the end
For each of us to find there the road begins
Where another one will end here the four winds
Know who will break and who will bend
All to be the master of the wind

Hãy bay thật xa đi, tới chiếc cầu vồng trên trời. Vinh quang nằm ở cuối con đường cho mỗi chúng ta nến chúng ta tìm kiếm. Nơi con đường mới bắt đầu cũng là nơi kết thúc của một con đường khác. Ở nơi đó, bạn sẽ biết ai phải dừng lại và ai tiếp tục đi, tất cả để trở thành chúa tể của cơn gió. Phải, ngày mai ta sẽ cưỡi đầu ngọn gió.

https://i0.wp.com/hehemetal.com/pix/2008/07/21/227f6fcc.jpeg

Falling stars now light my way my life was
Written on the wind clouds above, clouds
Below high ascend the dream within
When the wind fills the sky the clouds will move
Aside there will be the road to all our dreams
For any day that stings two better days it brings
Nothing is as bad as it seems

Những ngôi sao rơi giờ đây chiếu sáng con đường ta đi, cuộc đời ta đã được viết lên trên ngọn gió. Những đám mây có thể che lấp giấc mơ của ta nhưng khi những cơn gió thồi đến, tràn ngập bầu trời thì những đám mây sẽ phải nhường lối để hiện ra con đường. Con đường dẫn đến giấc mơ của chúng ta. Cho mỗi ngày đau đớn, nó sẽ đem lại cho chúng ta những ngày tốt đẹp hơn. Không có gì là tồi tệ như nó tỏ ra cả.

Tại sao tôi lại thích Master of the Wind? Giai điệu? Ý nghĩa? Ca khúc có được sự kết hợp hoàn hảo của giọng hát mạnh mẽ lúc nhắn nhủ, lúc thúc giục. Phải rồi, phải chiến đấu đến cùng vì giấc mơ của mình. Master of the wind có tất cả của một ca khúc tuyệt vời. Đó là giai điệu đẹp, đó là những ngôn từ đầy hình ảnh của con đường dẫn đến giấc mơ của ta, với những vì sao dẫn đường, với những đám mây phải nhường lối khi cơn gió của tinh thần đưa ta đến bên giấc mơ của ta. Phải rồi, tôi thích Master of the Wind chính là ở ý nghĩa của nó. Kể cả hôm nay ta thất vọng, ta đau đớn, ta buồn rầu. Nhưng một ngày đau đớn sẽ cho ta nhiều ngày tốt đẹp…

Và ngày mai, ta sẽ cưỡi đầu ngọn gió…. All to be the master of the wind.

Manowar

Manowar, cái tên đã quá quen thuộc với những con nghiện Metal, dù ở Việt Nam hay trên thế giới. Không khoa trương, màu mè, nhưng âm nhạc của Manowar đã từng bước ngấm sâu vào lòng mỗi người yêu ROCK. Từ buổi sơ khai mới được thành lập vào cuối năm 80, cho đến thời kì vàng son, những năm 85-86-88-92-96, Manowar đã đem thứ âm nhạc mãnh liệt của họ “thiêu huỷ cả trái đất ” ( “we want to destroy the earth”,lời của Scott Columbus,drummer). Nhưng họ càng thiêu đốt, các fan hâm mộ cuồng nhiệt trên toàn thế giới càng gắn chặt với họ. Có thể nói, không một ban nhạc nào trên thế giới có được một lượng fan hâm mộ trung thành như Manowar. Để có thể tận mắt được nhìn thấy Manowar, tận tai đón nhận những trận cuồng phong trong âm nhạc của Manowar, các fan hâm mộ đã không ngần ngại gửi cho họ những lá thư viết bằng máu. Rồi đến những chiếc máy bay cần cù bám sát theo phi cơ của Manowar để theo dõi toàn bộ 22 show diễn của Manowar trong tour Hell On Whells…

Quay trở lại thời điểm ban nhạc được thành lập. Đó là vào tháng 11 năm 1980. Joey De maio, lúc đó còn là một chàng trai trẻ, giữ vai trò kỹ thuật phối âm Bass/Pyro trong các show diễn của Black Sabbath. Joey đã gặp Ross Friedman ( Ross the Boss), lead guitar của Shakin Street, ban nhạc có nhiệm vụ “hâm nóng” trước khi Black Sabbath xuất hiện, trong tour Heaven and Hell ở Newcastle, Anh. Bị cuốn hút bởi những kỹ thuật điêu luyện và tài tình của Ross, ngay lập tức Joey nghĩ đến việc mời anh làm chân lead guitar cho ban nhạc của mình. Trước khi gia nhập Manowar, Ross đã tới New York chơi Guitar ban nhạcThe Dictator và Shakin Street.Nhưng thành công chỉ thực sự tìm đến anh với Manowar. Ross chơi cho Manowar từ năm 80 cho đến năm 88, khi mà niềm đam mê nhạc blues trong con người anh trở lại, và Ross đã quyết định chia tay Manowar để quay lại với Blues,thành lập ban nhạc The Pack. Trong khoảng thời gian này, Manowar với bộ tứ tài danh Eric- Joey- Ross- Scott đã cho ra đời những album xuất sắc nhất của mình: Sign of the hammer, Fighting the World, Kings of Metal.

Manowar năm 1980: Joey de Maio: Bass- Eric Adams: Vocals- Karl Kenedy: Drums- Ross Friedman:guitar

Tay guitar lead thứ 2 của Manowar là David Shankle, chơi cho ban nhạc từ năm 89 đến 93. Tuy là tay guitar xuất sắc nhất Chicago, nhưng dấu ấn mà David để lại trong Manowar quá nhỏ bé, và anh đã rời ban nhạc ngay sau khi hoàn thành album The Triumph of Steel. Joey lại phải lao vào một cuộc vật lộn với cả một đống băng ghi âm tùm lum để tìm kiểm một tay guitar mới cho Manowar. Công việc tưởng chừng như không bao giờ kết thúc thì Joey được nhà sản xuất Tony Bongiovy giới thiệu tay guitar khét tiếng Karl Logan. Trước đây Karl có tham gia một số ban nhạc như Arc Angel rồi Fallen Angel, nhưng hầu như mọi chuyện không bao giờ suôn sẻ với Karl. Fallen Angel tan rã, Karl phải làm việc trong một nhà kho của hãng ProterGamble để kiếm những đồng tiền ít ỏi trang trải cho cuộc sống của mình, và cho những thú vui “quái gở” của anh như đàn hiệu và xe môtô phân khối lớn. Trước đây, cũng đã có lần Joey gặp Karl trong một cuộc triển lãm môtô.

Ngay từ khi mới biết đến âm nhạc , Karl đã tôn sùng tay guitar hảo hán Eddie Van Halen. Anh không tiếc công sức để tìm hiểu mọi thứ về thần tượng của mình, từ những bản tab guitar solo có một không hai, đến những ngón nghề chấm nốt tapping bằng tay phải hay như kỹ thuật sweeping trên dây đàn.

Để vào được Manowar, Karl đã phải trải qua một cuộc thử nghiệm “tay nghề” đầy gian nan với những vị giám khảo mà theo anh là “khó tính nhất trên thế giới”. Tuy nhiên, bằng bản lĩnh của một tay lead lão luyện cộng với sự nhiệt tình hiếm có, Karl đã chứng minh được cho mọi người thấy, vị trí còn khuyết trong Manowar là để dành cho anh. Mặc dù tham gia ban nhạc khá muộn, nhưng Karl đã để lại dấu ấn khá sâu trong lòng người hâm mộ với những pha solo đại tài trong the god made heavy metal, My spirit lives on, today is a good day to die…

Eric Adams, ca sĩ chính của Manowar, sinh ra tại Auburn, New York và tham gia ban nhạc ngay từ những ngày đầu mới thành lập và gắn bó với nó cho đến tận ngày nay. Eric bắt đầu tập hát rất sớm, ngay khi anh mới 9 tuổi. Tuy vậy, trước khi đến chơi cho Manowar, Eric vẫn chưa từng tham gia một ban nhạc nào. Với chất giọng mãnh liệt, mạnh mẽ, đầy nam tính của mình, Eric đã góp phần rất lớn tạo dựng nên một phong cách đặc trưng, một phong cách “Manowar” cho ban nhạc. Cũng còn khá nhiều điều để nói về Eric. Anh là một con người yêu thích sự tự do và làm bất cứ điều gì mình muốn. Ngoài ra, các fan hâm mộ Manowar còn biết đến Eric như một “Arnold Shwartnezegger” thứ hai của âm nhạc, với những cơ bắp cuồn cuộn đầy ấn tượng của anh. Không biết có phải vì sở hữu một thân hình “lực sĩ” hay không mà ngoài hát chính ra, Eric còn kiêm luôn vai trò “thủ quỹ” cho ban nhạc.

Cũng gắn bó với Manowar trong suốt 23 năm tồn tại, Joey De Maio còn là người sáng lập ra ban nhạc, và cái tên Manowar cũng chính là do anh nghĩ ra. Nhiều người đôi khi đã tưởng lầm Manowar là viết tắt của Man-of-War : Tàu chiến. Manowar, đơn giản là từ viết tắt của MANish, tính cách mạnh mẽ đàn ông và War, cuộc chiến tranh hằng ngày với xã hội, với những điều ngang trái, xấu xa. Chính Joey đã từng nói rằng: “Mỗi sáng ,bạn thức dậy, ra khỏi giường và biết có những điều tồi tệ đang chờ đón mình. Mỗi ngày là một trận chiến và bạn phải chuẩn bị cho những trận chiến này”. Joey cũng sinh ra tại Auburn, New York, chơi bass từ khá sớm và đã tham gia ban nhạc của trường. Lớn lên, Joey thần tượng ban nhạc Heavy Metal vĩ đại Black Sabbath, đặc biệt là tay bass lừng danh Terry Butler. Anh đã có lần được gặp gỡ thần tượng của mình khi cho Black Sabbath mượn những thiết bị âm thanh trong tour Heaven and Hell. Từ đó trở đi, Joey được Black Sabbath mời làm người điều chỉnh hiệu ứng ánh sáng và phụ trách các dụng cụ biểu diễn của band.

Joey là người sáng tác hầu hết các ca khúc cho Manowar, tuy một số bài cũng có sự tham gia của Ross the Boss như Metal Daze, Sign of the hammer… Những bài hát của anh thường lấy chủ đề chính từ trong tiểu thuyết Sword and Socery, một cuốn sách mà anh rất thích đọc ngay từ nhỏ.
Giống như Steven Harris của Iron Maiden, Joey De Maio là một bằng chứng điển hình cho tầm quan trọng của Bassist trong một ban nhạc ROCK. Nhưng khác với Harris, Joey không thích có những pha tăng tốc “giật gân” hay những cú đệm “phành phạch” mà anh thường lẩn tiếng bass của mình vào trong nhịp trống siêu tốc đầy ấn tượng của Manowar.

Đối với một ban nhạc chơi theo phong cách Power Metal như Manowar thì việc phối âm bè trầm là cực kì quan trọng. Vì vậy, ngoài một Bassist đầy tài năng và cá tính như Joey De Maio, Manowar còn sở hữu một đội hình những tay trống “hảo hán” trong suốt sự nghiệp của mình. Thực ra, ngay từ khi mới thành lập, tay trống đầu tiên của Manowar là Karl Kenedy, người được Joey tìm thấy qua các mẩu quảng cáo trên báo. Tuy nhiên, vào thời điểm đó, một tay trống “vô danh” như Karl ( đừng lầm với Karl Logan đấy) khó có thể gây được ấn tượng với vị “giám khảo” khắt khe như Joey. Và chỉ một thời gian sau, Karl phải rời Manowar để nhường chỗ cho tay trống thứ hai, Donny Hamzik.

Nhưng cũng không khá hơn gì Karl, Donny không thể đáp ứng được những yêu cầu khắt khe của Manowar, ngay sau đó anh cũng đã rời Manowar. Sản phẩm anh để lại chỉ là album Battle Hymns.
Mọi chuyện chỉ thực sự bắt đầu với Manowar khi họ gặp Scott Columbus. Một người bạn gái của Joey đã giới thiệu với anh Scott khi mà Joey đang “bí” trong việc tìm kiếm tay trống thay thế Donny. Trước khi đến với Manowar, Scott cũng chưa từng tham gia một ban nhạc nào mà chỉ làm việc trong một cửa hiệu sửa chữa ống nước. Nhưng điều đó không hề quan trọng đối với Joey, khi anh nhận ra rằng phong cách chơi trống của Scott dường như sinh ra là để dành cho Manowar: mạnh mẽ, tốc độ và đầy uy lực.

Có nhiều câu chuyện kể rằng Scott luôn là vị khách hàng khó tính với các cửa hiệu bán trống. Khó có một bộ trống bình thường nào có thể chịu được những pha tấn công dữ dội của Scott. Vì thế, chỉ có những bộ trống đặc biệt được đặt làm riêng mới thích hợp và đủ sức chịu đựng dưới cánh tay “búa tạ” của anh. Scott tham gia cho Manowar từ năm 1983 đến năm 1991, sau đó người thay thế Scott làm chủ dàn trống cho Manowar là Rhino, một người bạn thân của anh. Rhino sinh vào đêm giáng sinh năm 1964. Theo tiếng Anh, Rhino là chữ viết tắt của Rhinoceros: Con tê giác. Còn theo tiếng thổ dân da đỏ, Rhino có nghĩa là “tiếng sét lớn”. Một cái tên đầy ấn tượng. Và rất xứng đáng với tên gọi của mình, Rhino cũng là một tay trống đại tài không kém gì Scott. Cũng giống như các thành viên khác của Manowar ( Eric), Rhino chưa hề tham gia một ban nhạc nào trước khi đến với Manowar mà chỉ luyện tập rất nhiều. Anh đã phải làm việc vô cùng vất vả trong một cửa hàng như rửa bát đĩa, bưng bê đồ ăn… để lấy tiền trang trải cho niềm đam mê âm nhạc của mình.

Manowar năm 1992-1993: Joey de Maio: Bass- Rhino: Drums- Eric Adams: Vocals- David Shrankle:guitar Rhino được chọn để thay thế Scott Columbus vào năm 1992, năm mà Manowar tung ra album xuất sắc nhất của họ: The Triumph of Steel. Trong album này, Rhino đã chơi cực kỳ ấn tượng, cho dù đó là lần đầu tiên anh đến một Studio cùng với Manowar để thu âm. The Triumph of Steel là một trong những album có nhiều kết cấu kỹ thuật phức tạp nhất của Manowar ( bên cạnh Fighting The World). Chúng ta có thể nhận rõ được sự phức tạp này qua những tiếng bass đôi liên tục và dồn dập trong các ca khúc như:Achiles, Agony And Ecstasy In Eight Part, Ride the Dragon… Nhưng Rhino đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, và một The Triump of Steel bất hủ đã ra đời, đi vào lịch sử âm nhạc thế giới với tư cách là một trong những album có nhịp trống ấn tượng nhất.

Rhino chơi cho Manowar từ năm 1992 đến năm 1994, khi mà Scott Columbus quyết định quay trở lại ban nhạc. Tuy nhiên, theo tôi sự quay trở lại này của Scott không mấy thành công khi mà anh đã không còn giữ được phong cách chơi trống dũng mãnh như xưa của mình. Album Louder Than Hell phát hành năm 1996 của Manowar đánh dấu một sự đi xuống trong cách phối âm bè trầm của ban nhạc, khi mà cả album chỉ nổi lên duy nhất bản Instrumetal To day is a good day to die là ca khúc có tiếng trống mạnh mẽ nhất.

Manowar năm 1996: Joey de Maio: bass- Eric Adams: vocals- Karl Logan: guitar- Scott Columbus: drums

Về chất nhạc của Manowar, không có gì phải bàn cãi, đó là chất nhạc Metal thuần khiết. Nhưng nhạc Metal thì có muôn hình vạn dạng, vậy thì nhạc của Manowar thuộc dòng Metal nào đây ? Có người nói Manowar chơi Power Metal, có ý kiến lại cho rằng Manowar chơi Heavy Metal, rồi ngay cả Epic Metal nữa. Nhưng theo tôi, đừng mất công đi phân nhánh dòng nhạc của Manowar làm gì. Với họ, chỉ có một từ, đó là METAL. Bốn con người, bốn tính cách khác nhau, nhưng đều có chung một sở thích, một lý tưởng sống, đó là METAL. Họ dường như sinh ra là để đến với METAL. Họ sẵn sàng cống hiến tất cả những gì mình có, từ trái tim luôn ngùn ngụt lửa đến tình yêu bất tận dành cho METAL.

Nếu phân tích sâu hơn nữa, ta có thể nhận ra rằng âm nhạc của Manowar mang trong nó nhiều đặc điểm của các thể loại Metal khác nhau. Trong đó có chất Heavy, có tính Power, có đặc điểm của Epic… Chất Heavy trong âm nhạc của Manowar được thể hiện rõ rệt, không chỉ qua cách phối âm các bài hát mà còn qua cả lyric của họ nữa. Đọc lời bài hát của Manowar, ta có thể thấy từ Metal xuất hiện rất nhiều, thường là dưới dạng True Metal hoặc Heavy Metal, đơn cử như:

Every one of us has heard the call
Brothers of True Metal proud and standing tall
We know the power within us has brought us to this hall
there’s magic in the metal there’s magic is us all

Heavy metal or no metal at all whimps and posers leave the hall
Heavy metal or no metal at all whimps and posers go on get out
Leave the hall

Now the world must listen to our decree

( Metal Warriors – Album The Triumph of Steel- Manowar 1992)

The Gods Made Heavy Metal and they saw that it was good
They said to play it louder than hell
We promised that we would, when losers say it’s over with you know that it’s a lie.
The Gods made Heavy Metal and it’s never gonna die

(The God made Heavy Metal- Album Louder than Hell- Manowar 1996)

Manowar , manowar living on the road
Just True Metal people that’s Manowar’s crowd

We like it hard , we like it fast.
We got the biggest amps , man they blast,
The True Metal people wanna rock not pose

(Kings of Metal- Album Kings of Metal- Manowar 1988)

I hear the sound in a Metal way , I feel the power rolling on the stage
Cause only one thing really set me free . Heavy Metal loud as it can be …
Baby I was born to play music , I am a man with a screaming guitar …
Heavy Metal , heavy metal daze , living like there’s no tomorrow

(Metal Daze- Album Battle Hyms- Manowar 1982)

Nhưng một điều vô cùng đáng tiếc cho Manowar nói chung và âm nhạc của Manowar nói riêng, đó chính là tiếng Guitar. Công bằng mà nói thì tiếng guitar của Manowar thực sự quá nhàm chán và đơn điệu. Người nghe nhiều lần bị đánh lừa bởi những pha riff vô cùng dữ dằn của Ross the Boss hay Karl Logan, tạo cho họ cảm giác hừng hực lửa, nên vô tình phần nào quên đi giai điệu của những câu Guitar ấy. Hầu như không có một giai điệu guitar rõ rệt nào trong các ca khúc của Manowar, và cái mà người nghe cảm nhận được chỉ là những âm thanh chát chúa, nặng nề. Luôn chỉ với một Lead Guitar trong đội hình nên Manowar khó mà có thể thực hiện được những kết cấu phối âm Guitar phức tạp và trải rộng.

Thông thường, một ban nhạc Metal có từ hai Lead Guitar trở lên. Tiếng Guitar của họ đều có câu trước câu sau, khi chạy solo thì một cây Lead chạy chính, cây Lead còn lại chìm xuống cùng với bass để đệm nền cho ca khúc ( VD: Fade to Black- Metallica, War Essemble- Slayer…), hoặc cũng có trường hợp cả hai Lead Guitar cùng solo, tạo nên một màn trình diễn Guitar đầy ấn tượng và có giai điệu rất phong phú. Tuy nhiên, Manowar đã tìm mọi cách khắc phục điểm yếu này của họ, bằng cách sáng tác ra nhiều bản Instrumetal ( ROCK câm). Có thể thấy mỗi album của Manowar đều thường chứa từ một đến hai bản Instrumetal như: Thunderpick ( Sign of the Hammer), Drums of Doom ( Fighting the World), Sting of the Bumblebee ( Kings of Metal), To day is a good day to Die và My Spirit Lives On ( Louder than Hell). Mặc dù vậy, theo đánh giá của riêng tôi thì những bản Instrumetal này cũng chỉ có chất lượng trung bình, ngoại trừ bài Thunderpick và Sting of the Bumblebee.

Đối với những Metal Fans ở châu Âu thì Manowar là một ban nhạc quá tuyệt vời. Thứ âm nhạc hùng tráng của họ đã hoàn toàn chinh phục cả lục địa. Manowar luôn được các fan đón tiếp nhiệt tình ở mọi nơi, những buổi biểu diễn của họ luôn chật kín các tín đồ. Trong suốt hơn 2 thập kỉ tồn tại và phát triển, các fan hâm mộ đã hoàn toàn đứng về Manowar. Họ tin tưởng rằng Manowar sẽ là những người dũng cảm bảo vệ thế giới Heavy Metal. Manowar biết cách để không gục ngã, không lùi bước trước những khó khăn đầy rẫy trước mắt. Manowar luôn là người mang đến niềm tin bất diệt cho những fan hâm mộ vào Heavy Metal, và những fan hâm mộ cũng luôn là những người mang lại sức mạnh và cảm hứng sáng tạo cho Manowar.

Thế nhưng ở nước Mỹ, chính nơi đã khai sinh ra Manowar thì mọi chuyện lại ngược lại. Những người nghe nhạc ở Mỹ luôn tìm cách chối bỏ Manowar bằng mọi cách, ngay cả hãng đĩa đã phát hành album đầu tay của Manowar cũng bỏ rơi họ chỉ 1 tháng sau khi Battle Hyms được tung ra. Có vẻ dân ROCK ở Mỹ thích những ban nhạc đi theo trào lưu âm nhạc mới như Poison , Winger, Korn, Limp Bizkit… hơn là những ban nhạc đi theo con đường Metal truyền thống cổ điển, mà đặc biệt là Manowar. Manowar đã có lần nhận được đề nghị của một đài phát thanh là hãy viết các ca khúc mới hơn, mang nội dung và tư tưởng thoáng hơn để có thể dễ dàng tiếp cận được với người nghe nhạc.

Tất nhiên, Manowar không bao giờ chấp nhận một lời đề nghị “ngu xuẩn” như vậy. Đối với họ, âm nhạc là Metal và Metal cũng có nghĩa là âm nhạc. Như lời của Joey, họ thà đốt hết những bản thu âm của mình đi và giải tán ban nhạc hơn là làm theo yêu cầu trên. Còn tay trống Rhino đã có lần nói: “Chúng tôi có thể sẽ thành công hơn nếu vặn nhỏ volume xuống và viết những bài hát cho các đài phát thanh. Nhưng chúng tôi sẽ không bao giờ làm những việc như thế. Làm như vậy là chúng tôi đã phản bội lại những người hâm mộ thực sự của mình: những người ở Châu Âu !!! Họ đã giúp chúng tôi trở thành một Manowar như ngày hôm nay. Chúng tôi sẽ không làm họ thất vọng. Chúng tôi sẽ không thay đổi phong cách của mình chỉ vì một vài cái đài phát thanh chết tiệt nào đó”

Karl Logan

Nhắc đến Manowar, những người nghe nhạc không khỏi phải bồi hồi xúc động trước sức sống mãnh liệt của ban nhạc. Khó khăn chồng chất qua từng thời kỳ phát triển, nhưng với nghị lực phi thường họ đã đứng vững, vượt qua được những khó khăn ấy. Tôi thầm cám ơn thượng đế đã sinh ra những người đàn ông với trái tim được tôi luyện trong thép và lửa, để biết rằng cuộc sống này còn nhiều giá trị, còn nhiều chân trời phía trước. Nhớ hồi nhỏ, tôi đã từng cho rằng âm nhạc chỉ là những câu hát vô vị có thêm thắt chút giai điệu được phát ầm ĩ qua những chiếc loa phóng thanh. Ngay từ khi những người tiền sử hú nhau ra hiệu để cùng tấn công một con mồi, họ đã ý thức được, thế nào là âm thanh, thế nào là giai điệu. Vậy hàng trăm ngàn năm sau, chẳng lẽ con người vẫn không thể đưa âm nhạc qua cái ngưỡng của nó, chẳng lẽ những giá trị đã từng tồn tại trong suốt lịch sử loài người không hề thay đổi sao ?

Câu hỏi đó đã nằm suốt trong đầu tôi khi tôi còn là một chú nhóc tiểu học suốt ngày lẩm bẩm với mấy phép tính cộng- trừ- nhân- chia khô cứng. Ai đã giải đáp cho tôi câu hỏi đó ? ai đã giúp tôi trả lời những thắc mắc luôn ẩn hiện trong con người của mình ? Và đến bây giờ, tôi đã dám nói chắc rằng, người đã giải quyết giúp tôi những vước mắc như vậy không ai khác, chính là ban nhạc Manowar. Tôi không phải là một tín đồ sôi sục của Manowar, cũng không hoàn toàn tôn sùng dòng nhạc Heavy/Power mà họ đang hát. Nhưng cái tôi khâm phục ở họ chính là một cá tính mạnh mẽ, một bầu nhiệt huyết cháy bỏng, một niềm tin sắt đá vào con đường mình đã lựa chọn…

Họ là người đã trả lời cho tôi câu hỏi: “con người đã đưa được âm nhạc đi đến đâu rồi ? ” một cách thuyết phục nhất. Với Manowar, âm nhạc không dừng lại ở những giai điệu được cảm nhận duy nhất bằng một giác quan, thính giác. Họ đã đưa âm nhạc đến một vị trí mới, một vị trí cao nhất trong cuộc đời họ, đó chính là : Lý tưởng sống. Trước hết, tôi muốn tự hỏi mình, lý tưởng sống là gì. Lý tưởng sống chính là mục tiêu trước mắt bạn, một mục tiêu mà bạn biết chắc dù bạn phấn đấu cả đời, bạn cũng không thể đi được, dù chỉ một phần trăm con đường dẫn đến mục tiêu đó. Nhưng tại sao bạn phải cố gắng ? Bạn có thể từ bỏ mục tiêu của mình để chạy theo những giá trị giả dối của cuộc sống, những giá trị trong chốc lát có thể làm bạn hứng thú, vui mừng. Nhưng khi nó hết đi, bạn sẽ còn được gì. Bạn chơ vơ, cô độc giữa cả thế giới rộng lớn này mà không có lấy một người thân để chia sẻ cảm xúc của mình. Bạn chợt cảm thấy thời gian qua đi thật nhanh, tuổi trẻ và sức sống trôi vùn vụt trước mắt bạn. Bạn biết một ngày kia, khi mà đôi mắt bạn đã mờ, trái tim đã mệt mỏi , khi bạn cảm thấy mình xa dần mọi người, sẽ không còn ai nhớ về bạn, sẽ không còn dấu vết của bạn trên cuộc đời này. Như thế bạn sống để làm gì đây ? Nhiều người đã định nghĩa cuộc sống một cách đơn giản là được hình thành khi trái tim- một khối cơ vô tri vô giác- đập những nhịp đầu tiên và kết thúc khi mọi cố gắng đã trở nên mệt mỏi và từng nhịp đập chậm dần đi đến khi tắt hẳn. Vậy có quá nghiệt ngã không ? Con người ta sống một cuộc đời dài dằng dặc để rồi đi vào lãng quên giống như một hạt cát nhỏ bé bị gió cuốn đến chân trời xa. Nhưng con người ta không thể đi ngược lại với qui luật của sinh học, không thể làm gì để kéo dài được tuổi sống của mình.

Dường như khi tất cả những câu hỏi trở nên xoay vòng, và loài người đang bế tắc trong việc tìm ra lối thoát cho cuộc sống thì Manowar xuất hiện, như một trái bom tấn làm nổ tung tất cả những suy nghĩ tiêu cực về nó. Họ mang trong mình một ý chí, một niềm tin sống phải cho ra sống, sống đừng như những bóng ma vật vờ. Tôi còn nhớ một câu nói rất mùi mẫn của 1 học giả người Bulgaria : “Khi xa em anh chỉ còn biết ngồi nhìn thời gian cắt dần đi cuộc đời mình”. Đã từng một giai đoạn thanh niên các nước Đông Âu chìm đắm trong cái tư tưởng sầu thảm về tình yêu và cuộc đời, và họ đã tôn sùng học giả trên như một vị chúa trong trái tim mình. Nhưng theo ý kiến của tôi, câu nói đó chỉ có tác dụng tiêu cực và nó đã góp phần huỷ hoại tương lai của lớp trẻ các nước Đông Âu. Vết tích của nó cho đến ngày nay vẫn còn khá sâu đậm, mà bằng chứng điển hình là sự yếu kém về kinh tế chính trị của các nước Đông Âu so với các nước Tây Âu. Ngoài tình yêu ra con người không còn gì để làm à ?

Nếu bạn sinh ra, sống và chết đi, bạn đừng gọi đấy là sống, đó chỉ là tồn tại thôi, một sự tồn tại của loài người- loài sinh vật thượng đẳng- nhưng nhàm chán và vô vị không khác gì những sinh vật hạ đẳng. Cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi bạn biết mình đang sống vì cái gì, đang hy sinh bản thân cho lý tưởng gì . Đấy chính là lý do bạn vắt kiệt trái tim mình ra để theo đuổi mục tiêu, mục tiêu sống còn của cuộc đời, nhưng như tôi đã nói ở trên, bạn biết bạn sẽ không bao giờ chạm được vào mục tiêu đó. Đó là cái đích để bạn luôn muốn vươn lên, luôn muốn thể hiện bản thân mình.

Scott Columbus

Trở lại với Manowar, những gì tôi nói ở trên cũng chính là lý tưởng sống của họ. Họ sống, phấn đấu, cố gắng và quyết tâm để chinh phục đỉnh cao của mình, đó chính là âm nhạc chân chính. Âm nhạc chân chính đối với Manowar không còn chỉ là những câu ca, bài hát mà như đã trở thành một tôn giáo vô hình, một tôn giáo mà họ là những con chiên ngoan đạo. Với âm nhạc, họ có thể gắn kết những con người ấp ủ trong mình bao khát vọng, ước mơ cháy bỏng trên khắp thế giới lại với nhau, tiếp cho họ sức mạnh trên con đường đầy chông gai của mình. Và hơn thế nữa, mục tiêu cao nhất, mục tiêu sống còn của Manowar chính là: để lại dấu ấn của riêng mình. Họ là những con người mạnh mẽ, không cam chịu chấp nhận số phận nghiệt ngã, mà luôn muốn đứng lên để xây dựng bức tường cho riêng bản thân mình. Và một tuyệt tác ra đời năm 1988 đã chứng minh cho điều này, một tuyệt tác đã đi vào lịch sử của cả thế giới. KINGS OF METAL

Đây là album tôi nghe lần đầu tiên của Manowar, và tôi cho rằng nó là album hay thứ hai trong suốt sự nghiệp của họ ( chỉ thua The Triumph of Steel, album quá ấn tượng bởi tiếng trống vũ bão của Rhino). Một tuyệt tác kinh điển. Không có một bài nào không xứng đáng được đưa vào top Metal songs.

Vào năm 1988, một năm rất nhộn nhịp của làng âm nhạc thế giới. Liên tục các đại gia tung ra những album vô cùng xuất sắc của mình. Iron Maiden với album thứ 5 , Seventh son of a Seventh Son, Metallica với album thứ 4, …And Justice for All, Megadeth với album thứ 3, So Far…So Good…So What, Slayer với album South of Heaven…… mà trong đó album nào cũng là cây đinh trong sự nghiệp của mỗi ban nhạc trên. Nhắc đến Iron Maiden ai mà quên được đoạn solo bass kiệt xuất của Steve Harris trong The Clairvoyant (track 7), nhắc đến Metallica khó mà không nhắc đến One ( track 5), ca khúc xuất sắc không chỉ về lời hát hết sức ý nghĩa mà còn bởi màn trình diễn trống siêu hạng của Lars Ulrich, nghe tên Megadeth cũng như nghe tên Into the Lungs of Hell (track 1), một bản Instrumetal tuyệt đỉnh chứng kiến tài năng thần sầu của Dave Mustaine, tìm đến Slayer mà không nghe Ghosts of War ( track 6), tận tai tận hưởng giọng hát “như ròi bâu bọ bám” của Thomas Araya thì quá phí phạm …

Nếu trong cái năm “bội thu” này của Metal mà thiếu sự góp mặt của Manowar thì là điều phi lý hết sức. Và Manowar đã đập bẹp điều phi lý đó bằng việc tung ra album thứ 6 của mình, KINGS OF METAL. Cũng như các album-ban nhạc đã kể trên, Kings of Metal là một mốc son chói lọi trong sự nghiệp vĩ đại của Manowar, điều không cần bàn cãi. Ai nghe Manowar mà chưa từng nghe Kings of Metal coi như chưa nghe Manowar, ai nghe Kings of Metal ( album) mà chưa nghe Kings of Metal ( song) thì coi như chưa nghe Kings of Metal. Nói như vậy đủ để nêu lên tầm vóc và ý nghĩa to lớn của Kings of Metal, một bản tuyên ngôn mạnh bạo của Manowar.

Metals là gì ? Metals là một nhánh trong dòng nhạc ROCK, có thể coi là một nhánh chính, vì hầu như sau classic ROCK, phần lớn các ban nhạc sau này đều chơi nhạc Metals, ở nhiều khía cạnh và âm hưởng khác nhau. Nói như vậy đủ để thấy được tầm vóc to lớn của Metals. Dĩ nhiên, bất cứ một dòng nhạc nào cũng đều có những “ông hoàng” của nó. Với Metals, ta có thể kể ra được Black Sabbath, Judas Priest ( Heavy Metal), Mayhem, Venom (Black Metal), Death, Celtic Frost (Death Metal), Metallica, Megadeth ( Thrash Metal), Stratovarius, Rhapsody ( Power Metal), Dream Theater ( Progressive Metal)……và còn rất nhiều nữa. Vô vàn tên tuổi vĩ đại mà dấu ấn của họ trong âm nhạc là không thể phủ nhận. Nhưng trên tất cả, Manowar dám đứng riêng, dám tuyên bố, họ chính là: “KINGS OF METAL”.

Manowar có thực sự xứng đáng với danh hiệu Kings of Metal không ? Nếu khách quan xét theo đóng góp, sự ảnh hưởng, bao trùm… Manowar khó lòng theo kịp những đàn anh như “bố già” Heavy Metal, Black Sabbath hoặc “giáo chủ” Black Metal, Mayhem. Dù sao, họ cũng chỉ là một trong nhiều ban nhạc sinh sau đẻ muộn, phần nào chịu ảnh hưởng của trào lưu New Wave of British Heavy Metal rất thịnh hành trong thập kỉ bảy mươi và nửa đầu thập kỷ tám mươi, được gây dựng từ những tên tuổi lớn trên.

Nhưng bạn đừng vội cho rằng Manowar tự cao tự đại, “nhìn đời nửa con mắt”. Bạn có nhớ tôi đã viết gì ở trên không ? “Lý tưởng sống chính là mục tiêu trước mắt bạn, một mục tiêu mà bạn biết chắc dù bạn phấn đấu cả đời, bạn cũng không thể đi được, dù chỉ một phần trăm con đường dẫn đến mục tiêu đó”. Với Manowar, lý tưởng sống của họ chính là mục đích làm Kings of Metal. Tôi tin là họ biết mình không đủ trình độ cũng như tầm vóc để có thể tự xưng là Kings of Metal. Nhưng đấy chính là mục tiêu để họ tiến bước. Chắc hẳn bạn cũng công nhận với tôi một mục tiêu mà dễ dàng đạt được thì sẽ chẳng có gì sung sướng.

Mở đầu bài hát, như mọi khi là tiếng trống hào hùng của Scott Columbus, guitar của Ross Friedman bắt nhịp rất nhanh, cùng hòa vào trên những tiếng bass chắc nịch của Joey de Maio. Tôi không biết là nghe không bạn cảm thấy thế nào chứ tôi xem Manowar diễn Live Kings Of Metal thì “điên cuồng” hết chỗ nói. Scott Columbus, như mọi khi “chẳng mặc gì cả”, chắc là khoác quần soóc ở dưới, nhưng tôi cũng không nhìn thấy, vì dàn trống to quá, chỉ nhìn thấy mỗi hai nắm tay to như quả tạ cầm dùi đập trống tơi bời. Karl Logan có mớ tóc dài màu vàng mượt hết chỗ chê. Joey de Maio đánh bass nhưng thấy chàng nhăn trán ngoác mồm nghiến răng trợn mắt cũng “phê” hết chịu nổi. Còn bố Eric Adams thì khỏi nói, người cuồn cuộn cơ bắp hệt Arnold Swarzenegger, cổ họng bự chảng ( chắc cổ to như thế mới hét khoẻ vậy được). Lời bài hát đầy ngông nghênh, ngạo nghễ:
Manowar Manowar living on the road
When we’re in town speakers explode
We don’t attract wimps ’cause we’re too loud
Just true metal people that’s Manowar’s crowd

Manowar, họ là những con người phóng khoáng, tự do. Với họ, bốn bể đều là nhà. Họ “living on the road” chứ không phải “living in the hotel” hay gì khác như thói quen của một số ban nhạc “lắm tiền nhiều của” , mà Led Zeppelin và Metallica là một ví dụ. Khi họ ở trong thị trấn, tất cả mọi loa đài đều được vặn hết cỡ. Họ hài lòng với âm thanh đầy ma lực do mình tạo ra, hài lòng với những gì Metals mang lại cho họ. Họ không chào đón những con người yếu đuối. Với họ, chỉ những người đàn ông mạnh mẽ, đầy cá tính, mà theo họ gọi là “true metal people” mới là những người hâm mộ thực sự. Rất ngang tàng.

When we get up we’re gonna kick your ass
Gonna keep on burnin’
We always will
Other bands play Manowar kill !
Other bands play Manowar kill !

Đây chính là đoạn nhạc khiến cho Manowar thu được nhiều anti-fan ở Mỹ nhất và cũng là đoạn nhạc khiến họ thu được nhiều fan ở châu Âu nhất. “Other bands play Manowar kill”, một khẳng định đanh thép, một tuyên bố “chắc như đinh đóng cột”. Dám nói, và dám làm, Manowar dám thách thức tất cả thế giới này. Họ muốn tất cả phải công nhận họ. Và ít ra thì họ cũng đã thành công. Tất cả các fan hâm mộ đều cảm nhận được chất “nóng” của đoạn nhạc này. Và nếu bạn xem kỹ Live của Kings of Metal, bạn sẽ nhận thấy sau câu “Other bands play”, Eric thường ngừng lại, để cho các fan làm nốt nhiệm vụ còn lại của họ. ” MANOWAR KILL, KILL, KILLLLLLLL !”. Nhưng cũng không phải Manowar chỉ biết nói mà không biết làm. Họ dám đương đầu với kết quả của mình, dám đứng ra chấp nhận thử thách khó khăn, họ lúc nào cũng muốn đâm đầu vào chỗ khó khăn nhất:

We like it hard, we like it fast
We got the biggest amps, man they blast
True metal people wanna rock not pose
Wearin’ jeans and leather, not cracker jack clothes

Sau sự xuất hiện của Kings of Metal cả thế giới đã phải nhìn Manowar dưới một con mắt khác, không còn là những ánh mắt dèm pha, chỉ trích hay diễu cợt nữa. Bây giờ chúng ta quay trở lại thời điểm năm 1984, thời điểm mà Manowar phát hành album thứ tư của họ, Sign of the Hammer. Bỏ lại sau nó những khuyết điểm đáng chê trách của hai album trước, Into Glory Ride và Hail to England, Sign of The Hammer là một bước tiến vượt bậc của Manowar. Cả album được thu và hoà âm rất chặt chẽ, nhất quán với những tiến bộ đáng kể. Sign of the Hammer cũng là album đưa tên tuổi Manowar đi khắp thế giới với một kỉ lục Guiness về tour diễn Live ầm ĩ nhất.

Vẫn mang trong mình chất Heavy Metal truyền thống, vẫn có những câu hát cao vút trên nền trống bass đôi của Power Metal, ta còn có thể tìm thấy trong Sign of the Hammer một chút của Viking Metal. Cả album là bản thánh ca tôn thờ những vị thần bất tử của người Viking như Thor, Odin, mà ta có thể nhận thấy rõ nhất qua các ca khúc: Thor (the Powerhead), The Oaths…

Bài đầu tiên, All men play on 10, một bài hát “đúng” chất Manowar, viết về những con người Metal đích thực ( true Metal people). I made a rock-n-roll sin. When I tried giving in, to make money had to turn down loud. They said, “Why be proud, don’t play so loud. Be like us and get a sound that’s real thin. Wear a polyester suit, act happy, look cute, get a haircut. And buy small gear”. That’s when I turned to them and said, hold it, right there.

Eric Adams

Đặc biệt là bài thứ ba của album, một điểm sáng đích thực, Thor ( the Powerhead). Mở đầu là những tiếng trống dồn dập của Scott Columbus, sau đó là cả tiếng bass của Joey de Maio lẫn tiếng guitar của Ross Friedman. Và tất nhiên ta không thể bỏ qua giọng hát ầm ầm của Eric Adams.

Thor the mighty, Thor the brave
Crush the infidels in your way
By your hammer let none be saved
Live to die on that final day
Gods, monsters and men
We’ll die together in the end

Thor là một vị thần trong sử thi của người Viking. Như ta đã biết, những chiến binh Viking luôn là những con người thiện nghệ, hung hãn, là mối đại hoạ cho bất cứ dân tộc nào. Nhưng với chính người Viking, họ lại là những anh hùng quả cảm, những con người tượng trưng cho sức mạnh và lòng dũng cảm. Vị thần bảo hộ cho các chiến binh Viking chính là Thor. Trong lịch sử, trước mỗi trận đánh của mình, những đội quân Viking luôn làm một buổi lễ trọng đại để tế thần Thor, họ tin rằng với sự phù trợ của thần linh, họ sẽ luôn giành thắng lợi. Vì thế, trong con mắt của người Viking, Thor là một vị thần bất tử, một vị thần có sức mạnh vô địch:

God of thunder, God of rain
Earth shaker who feels no pain
The powerhead of the universe
Now send your never ending curse

Vẫn nối tiếp giai điệu hùng tráng, lời ca mạch lạc, âm hưởng anh hùng, đến năm 1987, Manowar cho ra album thứ 5 của mình, Fighting the World. Lại thêm một tuyệt tác nữa của Manowar. Tuy không tuân theo xuyên suốt một chủ đề về người Viking như Sign of the Hammer, nhưng Fighting the World vẫn mang trong nó một hương vị riêng, một hương vị được định nghĩa rõ ràng qua ca khúc đầu tiên và cũng là ca khúc mang tên album, Fighting the World.

Chắc chắn trong ca khúc này điều mà bạn phải công nhận với tôi là tiếng trống “không lẫn đi đâu” được của Scott Columbus. Tôi cũng chẳng hiểu sao Scott lại mua được dàn trống “tuyệt đến thế”. Mạnh mẽ, rền vang và hoành tráng. Fighting the World chính là một bản chứng nhận cho tài năng của Scott, một bản chứng nhận xứng đáng đưa anh vào hàng ngũ những tay trống vĩ đại nhất của thế giới. Một điểm hay nữa của Fighting the World chính là lời ca đầy ý nghĩa của nó, bên cạnh giai điệu tuyệt hảo không cần bàn cãi nhiều:

Fight fight fight
Fighting the world every single day
Fighting the world for the right to play
Heavy Metal in my brain
I’m fighting for Metal ’cause it’s here to stay

Cuộc sống ngày nay không hề đơn giản như những gì chúng ta tưởng tượng. Ta có thể xem phim, ngắm cảnh, đọc báo, chơi đùa…rất vui vẻ, nhưng đó không phải là tất cả những gì cuộc sống mang lại cho ta. Ngoài những hạnh phúc, vui sướng, nó mang lại cho ta sự phiền toái, rắc rối nhiều hơn. Bạn có nhớ một câu nói của Joey De Maio mà tôi đã trích dẫn ở đầu bài viết không: “Mỗi sáng ,bạn thức dậy, ra khỏi giường và biết có những điều tồi tệ đang chờ đón mình. Mỗi ngày là một trận chiến và bạn phải chuẩn bị cho những trận chiến này”. Manowar chiến đấu vì lẽ phải, vì những giá trị thực sự của cuộc sống: “Fighting the world for the right to play”. “Heavy Metal in my Brain”: những âm thanh của Heavy Metal luôn hiện hữu trong trí óc của chúng tôi. “I’m fighting for Metal ’cause it’s here to stay”: Chúng tôi chiến đấu cho Metal vì đó chính là lý do để chúng tôi sống trên cuộc đời này. Tôi thật khâm phục Manowar. Họ đã hy sinh cả tâm huyết, cả trái tim ngùn ngụt bốc lửa của mình cho âm nhạc. Không phải vì tiền, không phải vì danh vọng, không vì sự nổi tiếng, sự xa hoa giả dối mà chỉ vì một mục đích duy nhất, đó là âm nhạc chân chính:

Now people keep asking if we’re going to change
I look’em in the eye
Tell’em no way
Stripes on a tiger don’t wash away
Manowar’s made of steel not clay
Chúng tôi sẽ trả âm nhạc về vị trí đích thực của nó. Cũng giống như những vằn đen trên người con hổ, sẽ không bao giờ giặt sạch được, cũng giống như thép sẽ mãi cứng rắn và vững vàng, không mềm yếu và dễ nhào nặn như đất sét. Chúng tôi sẽ sống đúng với chính mình, làm những gì mình muốn, sống sao cho không hổ thẹn với bản thân.

Năm 1996, sau một quãng thời gian khá dài, Manowar mới tiếp tục cho ra được album thứ 8 của họ, Louder than Hell. Trong quãng thời gian trên, nhiều fan hâm mộ hoài nghi và đặt câu hỏi: “phải chăng sau một chặng đường quá dài, sức sáng tác của Manowar đã cạn kiệt ? “. Trên khắp các đài phát thanh, câu hỏi ấy như nhắc đi nhắc lại, bằng chứng là những bài hát, ca khúc bất hủ của Manowar trước kia liên tục được phát, như một lời nhắn nhủ của người hâm mộ với Manowar: “Chúng tôi sẽ mãi đứng về phía các anh, chúng tôi sẽ chờ tác phẩm tiếp theo, dù chúng tôi không biết sẽ phải chờ đến khi nào”. Đáp lại sự mong chờ của fan, Manowar đã gửi đến họ một tuyệt tác, một tuyệt tác không thể chối cãi . Những ca khúc hay không bao giờ tự xuất hiện, mà phải qua một quá trình sáng tác lâu dài. Đó chính là lý do sự chậm trễ của Manowar. Nhưng không sao, rất xứng đáng với đồng tiền bát gạo, Louder than Hell đập tan mọi sự nghi ngờ bằng phong cách nhạc mạnh bạo, rõ ràng, hoành tráng, có phần còn hơn cả những album trước. Mở màn bằng một ca khúc với nhịp điệu dồn dập, cuốn hút người nghe ngay từ những giây đầu tiên: Return of the Warlord. Ca khúc là một câu trả lời của Manowar đối với những người luôn phản đối họ.

Trong khoảng thời gian Manowar nghỉ ngơi trước album Louder than Hell, đã có rất nhiều người phao tin đồn rằng ban nhạc sẽ tan rã, hoặc sẽ thay đổi phong cách biểu diễn… Nhưng không, câu trả lời dứt khoát của Manowar, họ sẽ không bao giờ thay đổi con người của mình. Họ cám ơn những gì mà âm nhạc mang đến cho họ, vì âm nhạc họ sẽ hy sinh đến hơi sức cuối cùng . Đừng bao giờ nghĩ Manowar sẽ đầu hàng vì đó không phải là con người họ. Và như một cái tát vào mặt những kẻ vô công rồi nghề, những kẻ luôn chống đối lại sự nghiệp của ban nhạc, Return of the Warlord đánh dấu sự trở lại hết sức ấn tượng của Manowar, mà theo tôi thì nên đổi tên ca khúc lại thành Return of the Metal-Lord: “Now the time has come when all is said and done. We’re back together on the road it’s time to fly. No more time to wait you know it feels so great. Wearin leather on a horse of steel I ride. I ain’t waiting to get old I’m runnin hot I’m never cold. Kiss my ass if you don’t like me I don’t care. I got my wheels I got my friends we’re on the road again. We’re all crazy gonna ride until we die”

Ca khúc thứ hai, Brothers of Metal. Lại thêm một ca khúc nữa của Manowar ca ngợi âm nhạc chân chính. Âm nhạc chân chính là gì. Chính là: “Strike while the iron is hot. Steel is strongest so say we all. And if we all were not brothers of metal would we fall? No.They tried to test our spirit. They tasted steel before we were done. Grinding their. Bones into the dust of the past. All blown away like a shot from a gun”. Còn gì nữa ? The God made Heavy Metal. Một minh chứng điển hình cho những ai hay có nhiều hoài nghi: Metals là gì mà được Manowar tôn thờ đến thế. Và họ đã trả lời:The gods made heavy metal and they saw that is was good. They said to play it louder than Hell. We promised that we would. When losers say it’s over with you know that it’s a lie. The gods made heavy metal and it’s never gonna die. Chính chúa đã tạo ra Heavy Metal. Họ biết được nó đang thống trị thế giới này, nó làm cho con người mạnh mẽ hơn, hăng say hơn. Chúa bảo chúng ta hãy chơi mạnh hơn nữa, cuốn hút hơn nữa, đừng tẻ nhạt như thế. Chúng tôi hứa sẽ làm vậy, vì chúng tôi chính là những người con của chúa, cũng chính là những người con của Heavy Metal. Heavy Metal sẽ mãi tồn tại với thời gian, cũng như chúa luôn ở trong lòng chúng ta !!

Hay như bài số 8, To day is a good day to die. Một bản Instrumental tuyệt hảo. Tôi cũng không thể định nghĩa được cái hay, cái đẹp của To day is a good day to die. Nếu nghe kỹ, thậm chí bạn có thể thấy tiếng trống khá đơn điệu. Bùm bùm…Bùm bùm bùm. Chỉ có thế. Nhưng nếu bạn đang có vướng mắc trong tâm trạng thì To day is a good day to Die đúng là 1 bản nhạc tuyệt hảo để giúp bạn tháo gỡ những vướng mắc ấy. Nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng vẫn đầy tự tin. Đặc biệt từ phút thứ bảy trở đi, bạn có thể tưởng tượng ra một cơn mưa chiều buồn bã, lạnh tanh qua tiếng đàn của Karl Logan. Dường như Manowar chơi To day is a good day to Die không phải bằng nhạc cụ mà bằng chính tấm lòng của mình.

Ngay sau To day is a good day to Die cũng là một bản Instrumental khác, My Spirit Lives on. Đây chính là màn trình diễn tài năng của Karl Logan, sau những gì anh thể hiện khá buồn tẻ qua các ca khúc trước. Nhưng bản thân tôi đánh giá không cao My Spirit Lives on, bởi tiếng đàn của Karl tuy trôi chảy như tiếng suối, véo von như tiếng chim hót…nhưng hình như nó còn một cái gì đấy nữa thiếu thiếu. Chỉ một chút thôi, nhưng dường như là không thể. Có lẽ My Spirit Lives on đã quá bị khuất bóng sau To day is a good day to Die chăng ?

Manowar không chỉ có những ca khúc mãnh liệt, cuồng nộ, ầm ĩ hay đầy giận giữ, căm hờn…mà họ còn có những giây phút sâu lắng, rìu rặt…qua những bản Rock Ballad. Bạn đã bao giờ từng chìm đắm trong tiếng Piano dịu dàng của Heart of Steel, trong giọng hát cao vút của Eric Adams trong Courage…chưa ? Quả thật, Ballad của Manowar luôn tràn đầy ý nghĩa, đậm đà và sâu sắc cảm xúc. Nó mang trong mình phong cách, cá tính riêng, khó mà nhầm lẫn được với các Ballad khác của Scorpions hay Guns’n Roses… Tôi có một ấn tượng rất lạ với các ca khúc này của Manowar. Hình như nó luôn chứa đựng những điều mà họ không thể nói ra. Phải chăng những khúc Ballad chính là nơi để Manowar trút lại chút cảm xúc đã mệt mỏi của mình sau một cuộc chiến dai dẳng cho Heavy Metal. Họ đã tự tạo cho mình một phong cách quá mạnh mẽ, quá đàn ông. Nhưng Manowar cũng chỉ như bao con người khác, có giây phút nông nổi, có những lý tưởng của mình, và tất nhiên có những lúc mệt mỏi, kiệt sức… Họ không thất vọng vì những gì mình đã làm được, nhưng họ luôn cảm thấy mình còn một cái gì đấy chưa đạt, chưa thể hoàn hảo. Họ có những lúc nghênh ngang đứng trên đỉnh cao, những lúc cuồng nhiệt cùng hàng trăm ngàn fans hô to “Kings of Metal” ở phía dưới…

Nhưng khi ra về sau sàn diễn, họ còn cái gì đây. Tất cả với Manowar bỗng trở nên mơ hồ, lung lay. Họ đã cống hiến cả cuộc đời trai trẻ của mình, cả bầu nhiệt huyết cháy bỏng của mình, ước mong sẽ làm được một điều gì đó. Nhưng sao đến giờ họ vẫn chưa làm được. Họ không thất vọng, nhưng họ tự hỏi sao cuộc đời quá khó khăn. Cái đích trước mắt họ vẫn còn rất xa, nhưng sức lực của họ đã cạn kiệt rồi. Con người vẫn mãi chỉ là con người, có giới hạn của nó. Không thể như dãy núi kia còn đứng mãi theo thời gian, không giống ánh mặt trời còn rọi mãi xuống trái đất đến vô tận. Họ cảm thấy bế tắc trước con đường mình đã chọn. Họ bỗng nhìn ra mâu thuẫn giữa hai lý tưởng lớn nhất của cả cuộc đời mình. Ngay từ khi thành lập, họ đã chọn cái đích là âm nhạc chân chính làm mục tiêu để vươn lên, để cống hiến, cho dù họ biết mình sẽ không làm được. Nhưng họ đã cố gắng, cố gắng để khi ra đi, họ không cảm thấy thất vọng với những gì mình đã làm. Nhưng còn một khía cạnh khác trong suy nghĩ của Manowar. Họ muốn khẳng định tên tuổi của mình. Họ muốn làm “Kings of Metal” của thế giới. Họ mong có được sự đền đáp xứng đáng cho chuỗi ngày dài dằng dặc của mình. Nhưng trớ trêu thay, cuộc đời không dành cho họ cái vinh dự ấy. Họ vẫn còn thiếu một chút gì đó để có thể trở thành “Kings of Metal”. Và họ tự hỏi, mình hy sinh thế để làm gì. Họ biết mình đã đạt được những thành công nhất định, những thành công rất lớn. Nhưng đó vẫn chỉ là thành công, vẫn chỉ là sự cảm nhận mờ ảo bằng tri giác mà chưa có một sự khẳng định cụ thể. Cái họ cần là một dấu ấn rõ ràng, chắc chắn chứ không phải là những lời tán thưởng, khen ngợi nhạt nhẽo. Trong khi còn chưa tìm được một tượng đài riêng cho mình thì Manowar đã nhận ra họ đang già đi từng ngày. Nếu 10 năm trước họ từng tự hào, kiêu hãnh hét to lên với các fans: “Other Bands Play, Manowar Kills” thì hôm nay, họ đã biết nhìn nhận lại chính mình, biết được mình không còn ở trên đỉnh cao nữa. Vì thế nên “To day is a good day to Die”, bản nhạc như một lời chia tay với người hâm mộ. “Today is a good day to say Goodbye”. Họ cũng có những tâm sự của riêng mình, những tâm sự thầm kín của con người. Nhưng dưới cái vỏ bọc mạnh mẽ anh hùng , họ biết sẽ là quá khó để nói ra những tâm sự ấy. Chính điều đó đã khiến những bản Ballad trở thành cánh cửa cuối cùng để Manowar bộc bạch, giãi bày tâm sự. Qua những bản Ballad, ta phần nào nhận biết thêm được thế giới xung quanh Manowar, và về chính con người thật sự của họ.

Nhưng điều mà tôi muốn nói đến trong album “The Triumph of Steel” chính là bản Ballad để đời, Master of the Wind. Một lời an ủi, động viên dành cho những con người gặp thất bại trong cuộc sống. Nhưng không chỉ có vậy, Master of the Wind còn giúp bạn bỏ lại đằng sau những hận thù, vướng mắc để vươn tới ước mơ cháy bỏng của mình: “Fly away to a rainbow in the sky gold is at the end for each of us to find. There the road begins where another one will end. Here the four winds know who will break and who will bend. All to be the master of the wind”. Khi gặp thất bại, bạn thường cảm thấy tuyệt vọng, tiếc nuối. Nhưng cuộc sống này còn nhiều cơ hội phía trước chờ đón bạn. Chỉ cần chúng ta biết cách chấp nhận thất bại, chúng ta vẫn luôn là người chiến thắng, như Manowar đã nói : “All to be the master of the wind”.

Rõ ràng, Manowar là một ban nhạc Heavy Metal vô cùng xuất sắc. Bằng ý chí, niềm tin sắt đá của mình, Manowar đã làm cho âm nhạc vượt xa khỏi cái khuôn khổ hạn hẹp của nó. Với Manowar, bạn thêm một lần nữa rời xa cái xã hội hiện tại đầy giả dối, được quay về với chính con người thật của mình. Không xa hoa, không màu mè… Manowar đã đưa toàn bộ con người trên thế giới gần lại với nhau hơn, bằng vũ khí tối thượng của họ, đó chính là Heavy Metal. Hơn thế nữa, Manowar còn chỉ dẫn cho ta hãy sống sao cho có ý nghĩa trên đời, sống phải có niềm tin, có mục đích, có lý tưởng. Đừng phung phí tuổi trẻ của bạn.

My Immortal – Evanescence

LINK

Khuya….

Ngoài vườn những cơn gió đêm vẫn xào xạc như cũng đang trằn trọc thức. Với tay lấy cái headphone , bật một bài hát từ một album mới mua, hình như là của Evanescence: “My Immortal” …

Nhìn lên bầu trời đêm le lói ánh trăng sao, nghe văng vẳng bên tai tiếng hát trong trẻo như một giọng nữ opera. Giọng hát đầy mê hoặc như đang muốn kéo tôi ra khỏi cái thế giới đầy ưu tư phiền muộn …

Để rồi tôi cảm thấy trước mắt mình là khu phố nhỏ ngày xưa, dài và hẹp, ánh đèn vàng ấm áp hắt bóng xuống mặt đường. Tôi đột ngột muốn quay bước chân đi nhưng lòng thì lại bị níu kéo.

Văng vẳng đâu đây những nốt piano thánh thót hoà lẫn giai điệu du dương của một cây vỹ cầm. Ngước ánh mắt lên những ô cửa sổ còn sáng ánh đèn như muốn tìm kiếm, bỗng chốc cất tiếng thở thật nhẹ nhàng …

Cơn gió đêm lùa đến mang theo trong không gian tiếng hát lúc trầm lắng, lúc ngân nga và có lại lúc vút cao lên như muốn chạm đến những vì tinh tú. Cái thanh âm ngọt ngào sâu lắng ấy khiến cho tâm hồn của một kẻ lang thang như chất chứa thêm nhiều tâm sự ….

“Anh cảm thấy rất mệt mỏi vì phải kềm nén những nỗi sợ hãi thật trẻ con . Và nếu em phải ra đi , anh mong rằng em sẽ đi thật sự. Vì sự hiện diện của em vẫn còn quan quẩn đâu đây. Nó không để cho anh được yên… Những vết thương dường như chẳng thể lành, và những nỗi đau thì vẫn sững sờ trước mặt .Có rất nhiều thứ mà thời gian chẳng thể nào xoá mờ được đâu …”

Người ta vẫn bảo với nhau rằng thời gian sẽ là phương thuốc diệu kỳ xoá đi những vết đau lòng. Nhưng tôi thì không nghĩ vậy. Thời gian chỉ có thể khiến người ta quên đi những nỗi đau. Nhưng chỉ có tình yêu mới có thể làm nó lành lặn hẳn …

Tôi đã như dừng bước để lắng tai nghe những lời hát như lắng nghe chính tiếng lòng mình đang nói. Không có em bên cạnh đêm thật dài và ngày cũng trở nên trống rỗng. Nhưng thực sự tận đáy lòng tôi vẫn luôn vang lên những nỗi khát khao, mong ước như ngày nào …

“Khi em khóc anh đã lau khô những giọt lệ
Khi em muốn thét lên anh là người xua tan đi những nỗi sợ hãi .
Và anh đã nắm lấy tay em cùng vượt qua những tháng năm ấy .
Và giờ đây tất cả những gì anh muốn nói là …
“Tất cả những gì của anh, anh vẫn giữ nó cho em… ”

” When you cried I’d wipe away of all your tears . When you’d sceam I’d fight away of all your fears . And I’ve held your hand through all of the years . But you still have all of me.”

Em cũng đã từng làm cho anh say đắm. Nhưng những tháng ngày đó đã trôi qua. Để rồi giờ đây anh đang sống trong nỗi khắc khoải cùng cuộc sống mà em đã bỏ lại phía sau. Khuôn mặt em đã từng xuất hiện trong những giấc mơ ngọt ngào êm ái ngày xưa. Giọng nói của em đã từng khiến anh như mất hết những sự minh mẫn. Thế mà giờ đây, chỉ có một mình anh, trên con đường quen thuộc ngày nào, vẫn đợi em …

Em không còn bên anh nữa… chỉ còn những âm thanh du dương kia như đang chuyện trò cùng anh.

” You used to captivate me by your resonating light. But now I’m bound by the life you left behind. Your face it haunts my once pleasant dreams. Your voice it chased away all the sanity in me …. ”

Khó khăn lắm anh mới có thể tự bảo với mình rằng… em đã ra đi, cho dù rằng, anh vẫn cảm nhận đâu đây hình bóng của em.

Và, ở góc của con phố ấy, nơi có những tán cây và hoa vẫn rụng mỗi mùa, bóng dáng em vẫn âm thầm chờ đợi anh. Nụ cười tươi trong nắng sáng lung linh, bước chân nhẹ trong bóng chiều yên tĩnh và trong cả mưa đêm ướt lướt thướt mái tóc dài …

” I’ve tried so hard to tell myself that you’re gone. And though you’re still here with me. I’ve been alone all along …”

Và thế rồi những cơn mơ lại đến thật lờ mờ, vẫn nghe văng vẳng bên tai những nốt piano và violon réo rắt thiết tha …

I’m so tired of being here
Suppressed by all my childish fears
And if you have to leave
I wish that you would just leave
‘Cause your presence still lingers here
And it won’t leave me alone

These wounds won’t seem to heal
This pain is just too real
There’s just too much that time cannot erase

[Chorus:]
When you cried I’d wipe away all of your tears
When you’d scream I’d fight away all of your fears
And I held your hand through all of these years
But you still have
All of me

You used to captivate me
By your resonating light
Now I’m bound by the life you left behind
Your face it haunts
My once pleasant dreams
Your voice it chased away
All the sanity in me

These wounds won’t seem to heal
This pain is just too real
There’s just too much that time cannot erase

[Chorus]

I’ve tried so hard to tell myself that you’re gone
But though you’re still with me
I’ve been alone all along

[Chorus]

Download FireFox 3 phiên bản chính thức ra ngày 17-06-2008.

Mozilla Firefox

Image via Wikipedia

FIREFOX 3 khi cài đặt sẽ tự động nâng cấp phiên bản FF2.0 của bạn trên máy tính,nếu trước đây kh6ng có dùng các phiên bản FF3 beta hoặc RC1 thì việc cài đặt coi như hoàn toàn đơn giản,các add-on và extensions sẽ tự cập nhật thêm sau những lần khởi động. Ý-kiến sau khi dùng từ ngày 17 = rất tốt kèm theo phần download files hay hình ảnh đều quét virus,chạy nhanh không cần chỉnh sửa Bookmarks.

Trường hợp,có dùng cácFF3 beta,bạn nên un-install trước khi cài FireFoc3 bản chính này ( nếu máy vẫn còn bản FF2 thì việc nâng lên bản chính cũng không có gì thay đổi ).Với những bạn có tạo “profile” mới dùng với bản FF3 beta thì cần lưu ý ,save profile lại trước khi cho cài đặt FF3 bản chính,nếu không phiên bản này sẽ xóa các profile trên bản beta..Các chỉ dẫn khác ,nếu cần các bạn có thể viết comment bên dưới,sẽ hồi đáp.

FireFox 3 released for your downloading.
Ngay bây giờ ,bạn có thể tải về và cài-đặt rồi sử dụng ngay phiên bản chính thức FireFox 3 theo link download sau GET FireFox 3 hoặc trực tiếp từ trang sản phẩm của Mozilla như hình bên.
Nút download FF3 ngay từ Mozilla như bạn thấy trên hình minh hoa nhưng không cần truy cập vào trang này.
Nếu không thích đến các trang trên ,bạn có thể tải về ngay từ link do Bloggervietnamese lưu trữ trực tuyến để cài đặt dùng ngay qua link download sau :

Các chỉ dẫn liên quan khi nâng từ FireFox 2 lên FireFox 3.
Ngoài việc lấy lại các Add-onextensions đã đề cập với Nightly tested tools ,( xem bài viết cũ về FF3 RC1 beta) các trở ngại thường gặp là thiếu cập nhật từ Bookmarks cùa FF2 qua FF3 mới cài đặt.

Bản tình ca dành riêng cho em

Love Song – Tesla

So you think that it’s over,
Say your love has finally reached the end.
Any time you call, night or day,
I’ll be right there for you
if you need a friend.

It’s gonna take a little time.
Time is sure to mend your broken heart.

Don’t you even worry, pretty darlin’.

I know you’ll find love again. Yeah.

Love is all around you.
Love is knockin’ outside the door.
Waitin’ for you
is this love made just for two
Keep an open heart
and you’ll find love again, I know.

Love will find a way.
Darlin’, love is gonna find a way,
Find its way back to you.
Love will find a way.
So look around, open your eyes.
Love is gonna find a way.
Love is gonna, love is gonna find a way.
Love will find a way.
Love’s gonna find a way back to you, yeah
I know
I know
I know
I know

Rồi em nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc
Nói rằng tình yêu của em thực sự đã chấm dứt
Bất cứ khi nào em gọi, dù là đêm hay ngày
Anh sẵn sàng ở bên cạnh em
Nếu em cần một người bạn để chia sẻ

Em chỉ cần một chút thời gian,
Thời gian sẽ làm lành vết thương ở trái tim non nớt của em

Đừng lo nghĩ nhiều nữa, người xinh xắn anh yêu

Anh biết rồi em sẽ lại tìm thấy tình yêu xứng đáng với em lần nữa

Tình yêu đang ở quanh em đó thôi
Tình yêu đang gõ cửa
Đang chờ đợi em
Đó là tỉnh yêu chỉ giành cho hai ta
Hãy mở rộng trái tim em lần nữa

Và em sẽ lại tìm thấy một tình yêu đẹp cho riêng mình…

Tình yêu sẽ tìm thấy đường về
Em yêu à, con đường quay trở về bên em đó
Tình yêu sẽ tìm thấy
Chỉ quanh em thôi, em hãy mở đôi mắt để đón nhận nó.
Em sẽ hạnh phúc…


Có một câu chuyện như thế này, một cô gái đã yêu rất nhiều rồi khóc cũng rất nhiều. Cô gái đó đã để tuột mất hạnh phúc, cô hờ hững với mọi thứ quanh mình. Chỉ vì cô đã thất bại, thất bại trong tình yêu.
Rồi người ấy đến, mang tặng cô vô vàn niềm an ủi và cả tình yêu thương. Cô sợ hãi không thể đón nhận nó, bởi cô không muốn đau khổ thêm lần nữa…

Love Song là một bản tình ca vô cùng đẹp. Nếu ai chưa nghe rock thì cũng phải lặng mình trước giai điệu của ca khúc này. Đoạn dạo đầu, guitar thùng được gẩy lên, mang theo rất nhiều tâm trạng, buồn bã có, hạnh phúc có, và có một nỗi nhớ man mác, mặc dù không biết nhớ đến điều gì cả.
Tesla đặc biệt gây ấn tượng cho tôi qua Love Song và Paradise. Acoustic guitar vô cùng đẹp và buồn.

Không buồn da diết như November Rain hay Paradise, không vui vẻ rộn ràng như Used To Love Her. Love Song mang đến cho người nghe cảm giác giao hòa giữa cả hai thứ. Buồn bã, nhớ nhung để mà thêm mạnh mẽ hơn, có lòng tin để bước đi tiếp trên thất bại vốn có.

Có thể khoảng cách chia rẽ hai người, tuổi tác chia rẽ hai người… nhưng dù sao cũng vẫn phải cố gắng nhỉ. Rồi bạn sẽ hạnh phúc, con tim sẽ lại đập nhanh thêm lần nữa.
Hạnh phúc đơn giản là những gì bạn đang có và đang hiện hữu xung quanh chúng ta. Hãy mở lòng ra và đón nhận lấy nó.
Love will find a way
Love’s gonna find a way back to you

————

Một lần nữa thôi, em lại trùng xuống như chính dây đàn kia… có quá khó không khi con người ta đã cố gắng hết mình…
có quá dễ dãi không khi đã tin vào một điều vô thực…

“…
người phu thôi quét bên đường, quét chỗ em nằm, quét cả mùa xuân…”

có người đã cố gắng góp lại mùa xuân bằng cách như vậy…
chỉ cần bắt đầu từ những điều tưởng chừng nhỏ nhặt nhất ấy với hi vọng cuộc sống sẽ không bao giờ đạp ngã lại ta lần nữa,
nhưng người ấy đã từ chính ước vọng của mình mà vô tình quét trôi đi mùa xuân mất rồi…

vậy là, xuân đã biến mất, love song cũng chẳng còn nữa…

Paradise – Tesla

Hold me close now, hold me tight, don’t let go of me tonight
You’re all I want, you’re all I need
Hold me close now, hold me tight, and don’t let go of me tonight
Sweet paradise, yeah

“Ôm anh thật chặt đi em, đừng rời xa anh đêm nay… Em là tất cả những điều anh muốn, là tất cả những gì anh cần… đừng rời xa anh… thiên đường ngọt ngào của anh…”

How I love all of those crazy little things you’ve said and done for me
You’re the one for me
Darlin’, dry your eyes, I can’t stand to see you cry
Now just turn and walk away, don’t look back when I say goodbye paradise

“Anh yêu tất cả những gì ngốc nghếch, những điều em nói và đã làm đối với anh… em là duy nhất, anh chỉ có mình em… Em yêu à, hãy lau khô dòng nước mắt… anh không muốn nhìn thấy em khóc, đôi mắt em rơi lệ vì anh đâu… từ giờ hãy bước đi và đừng quay đầu lại em nhé…. khi anh nói lời tạm biệt thiên đường của anh…”

Days go by and life goes on, I feel I’ve been away too long
What I would give to be with you, days go by and life drags on
Feel I’ve been away too long, for much too long, yeah

“Ngày ngày trôi qua, dòng đời cũng trôi đi… anh cảm thấy chúng ta xa nhau đã quá lâu rồi…  Anh có thể mang đến cho em những gì đây, khi mà thời gian cứ thế trôi đi mà cuộc sống cũng kéo đi mọi điều hiện hữu… quá lâu, quá lâu rồi…”

And all the while that I’m away, don’t let our love fade away
Don’t you fade away
Now as sure as the sun is gonna shine, the day will come
Now I’m waitin’ for the day, there’ll be no more sayin’ goodbye paradise

“và trong lúc anh ra đi, đừng bao giờ để tình yêu của chúng ta biến mất, đừng để em biến mất… giờ đây ánh mặt trời tỏa sáng khắp nơi, ngày ấy sẽ đến… anh đợi chờ một ngày, một ngày không phải nói lời tạm biệt thiên đường nữa…”

My sweet paradise, you are the reason why it tears me up inside
And I break down and cry, didn’t wanna say goodbye paradise

“Ôi, thiên đường ngọt ngào của anh, em chính là lí do tại sao nước mắt anh rơi, trái tim anh tan nát và rơi lệ… đừng bao giờ nói lời tạm biệt thiên đường em nhé!”

I’m comin’ home to you tonight, comin’ home to you tonight
So hold on tight, tonight I’m on my way back home to paradise

“Anh đang trở về với em tối nay, trở về ngôi nhà của chúng ta… hãy ôm anh thật chặt… anh đang trên con đường dẫn về nhà, thiên đường của anh”

I’m so lost without you, I can’t live without you
I’ve been away too long, now, tonight I’m on my way back home to you
My my paradise, my my paradise
To hold you in my arms, you’re all that I adore
To see your smilin’ face as I walk through the door
I’ll never say goodbye again, no

“anh không để mất em đâu, anh không thể sống thiếu em được… anh đã trải qua những chuỗi ngày dài… lúc này đây, anh đang quay trở về bên em… Thiên đường của anh, anh sẽ ôm em thật chặt trong vòng tay này, em là tất cả những gì anh yêu mến nhất… rồi anh sẽ nhìn thấy nụ cười hiện hữu trên khuôn mặt em… khi anh bước vào ngôi nhà yêu quý…
và…
anh sẽ không nói lời tạm biệt lần nữa…”


Link

Tìm bóng đêm của Rock để thấy ánh sáng cuộc đời

Hầu hết những người thích Rock là những người sống nội tâm và có tâm hồn phức tạp.

Cũng giống như trẻ con nghe truyện cổ tích để chìm vào giấc ngủ an lành, thì người lớn tìm tới bóng đêm của Rock để tìm sự bình yên.

Càng lớn con người càng dễ bị tổn thương.

Vì họ không thể chạy về nhà vừa khóc vừa mách với ba mẹ rằng họ bị đau.

Và những người có tâm hồn phức tạp lại thường hay thay đổi suy nghĩ về người khác, và họ thường không tin tưởng tuyệt đối vào bất cứ một ai, và vì thế, họ lại tìm tới Rock, cái nơi họ để giai điệu và lý lẽ lyric giải quyết những mâu thuẫn trong con người mình.

Vì dễ bị tổn thương, nên họ không bao giờ để người khác thấy mình yếu đuối, và vì thế Rock luôn tỏ ra rất mạnh mẽ, và ồn ào, nhưng thực sự, Rock … rất nội tâm và mềm yêu.

Trong thế giới Rock, ma quỷ và thiên thần sẽ bay nhảy bên nhau, vì đó là lúc bạn nhận ra bản chất thực nhất của con người mình.

Để hoàn thiện nhân cách và tư tưởng, chính cuộc sống thực mới dạy cho bạn cách đi.

Rock chỉ làm cho bạn mâu thuẫn nhiều hơn…

…chiến tranh nội tâm nhiều hơn ….

…khóc nhiều hơn …

nhưng !

hãy nhớ,

nếu không có đấu tranh sẽ không có hòa bình …

hãy cứ khóc đi,

hãy cứ dằn vặt đi,

hãy cứ để Rock gào thét thay cho tâm hồn của bạn đi …

hãy cứ để ma quỷ hoành hành con người bạn nếu một ngày bạn phạm lỗi

hãy cứ chìm đắm và tệ hại

hãy cứ để Rock nhìn thấy tận đáy tăm tối của bạn

đừng cố gượng

đừng che đậy

đừng đeo mặt nạ

vì chỉ có Rock mới lắng nghe bạn một cách chân thành nhất …

Album mới Judas Priest – Nostradamus

Judas Priest – Những vị thánh Metal – đã phát hành album mới của nhóm sau bao sự chờ đợi, album NOSTRADAMUS. Sau đây là danh sách các bài hát trong album:

Disc-1:

01-judas_priest-dawn_of_creation.mp3
02-judas_priest-prophecy.mp3
03-judas_priest-awakening.mp3
04-judas_priest-revelations.mp3
05-judas_priest-the_four_horsemen.mp3
06-judas_priest-war.mp3
07-judas_priest-sands_of_time.mp3
08-judas_priest-pestilence_and_plague.mp3
09-judas_priest-death.mp3
10-judas_priest-peace.mp3
11-judas_priest-conquest.mp3
12-judas_priest-lost_love.mp3
13-judas_priest-persecution.mp3

Disc-2:

01-judas_priest-solitude.mp3
02-judas_priest-exiled.mp3
03-judas_priest-alone.mp3
04-judas_priest-shadows_in_the_flame.mp3
05-judas_priest-visions.mp3
06-judas_priest-hope.mp3
07-judas_priest-new_beginnings.mp3
08-judas_priest-calm_before_the_storm.mp3
09-judas_priest-nostradamus.mp3
10-judas_priest-future_of_mankind.mp3

Download album này thông qua Torrent từ địa chỉ này: http://www.mininova.org/tor/1511756

Forever Love – [X-Japan]

Forever Love

Forever love – X-Japan
Mou hitori de arukenai
Toki no kaze ga tsuyosugite
Ah kizu tsuku koto nante
Nareta hazu dakedo ima wa…

Ah kono mama dakishimete
Nureta mama no kokoro wo
Kawari tsuzukeru kono toki ni
Kawaranai ai ga aru nara

Will you hold my heart
Namida uketomete
.: *^^* http://media.17vn.com :.
Mou kowaresou na All my heart

Forever love Forever dream
Afureru omoi dake ga
Hageshiku setsunaku jikan wo umetsukusu
Oh tell me why

All I see is blue in my heart

Will you stay with me
Kaze ga sugisaru made
Mata afuredasu All my tears

Forever love Forever dream
Kono mama soba ni ite
Yoake ni furueru kokoro wo dakishimete
Oh stay with me

Ah subete ga owareba ii
Owari no nai kono yoru ni
Ah ushinau mono nante
Nanimo nai anata dake

Forever love Forever dream
Kono mama soba ni ite
Yoake ni furueru kokoro wo dakishimete

Ah will you stay with me
Kaze ga sugisaru made
Mou dare yori mo soba ni

Forever love Forever dream
Kore ijou arukenai
Oh tell me why Oh tell me true
Oshiete ikiru imi wo

Forever love Forever dream
Afureru namida no naka
Kagayaku kisetsu ga eien ni kawaru made
Forever love

X-Japan

Tôi đợi bông tuyết đầu tiên.. Khi viết nên những dòng này về một XJapan tôi mang theo cả một tình yêu dành cho âm nhạc của nó, phải, một sự ngưỡng mộ và tất cả những cảm xúc có được của tôi trong lúc này ngay từ khi những âm vực đầu tiên của bản nhạc Forever love được cất lên. Cảm xúc này, tình cảm này được viết ra một cách tùy tiện, là những phím gõ liên tục và ko hề trau chuốt. Nhưng hy vọng nó sẽ mang đến cho các bạn những gì chân thật nhất.

Thật sự mà nói, đối với bạn yêu Rock nói chung, với một thế hệ dân Nhật Bản X-Japan là một huyền thoại. Và bản thân tôi thấy ở họ một ban nhạc Rock Châu Á “đầu tiên” thật sự làm được những gì khiến cả thế giới phải biết đến. Tôi dùng từ “đầu tiên” vì những bản nhạc đó nó mang một ý nghĩa như những tác phẩm nghệ thuật đích thực có sự trau chuốt cả về nhạc cụ lẫn giai điệu, làm nên những bản Symphony Rock tuyệt vời. Là người đứng đầu mở ra một kỷ nguyên của dòng Visual Shock, X Japan còn ảnh hưởng đến cả cách ăn mặc ko chỉ của các ban nhạc Châu Á khác hiện nay mà còn là cả một thế hệ trẻ: màu mè, lòe loẹt, khác người như trong truyện tranh Manga và Anime. Bài giới thiệu tuy dài 1 chút nhưng có nhiều cái thú vị, tóm gọn và dành cho những ai yêu thích một X-Japan huyền thoại.

Từ cái tên “X”Năm 1977 Yoshiki và Toshi, hai người bạn thân chơi với nhau từ bé này đã thành lập nên ban nhạc X. Lý lẽ của cái tên đơn giản này chỉ là thời đó những cái tên dài loắn ngoằng đang được ưa chuộng, nên nếu đặt 1 cái tên chỉ với 1 từ sẽ gây ra nhiều chú ý khi tham gia vào các cuộc thi âm nhạc. Yoshiki chơi trống còn Toshi đảm nhiệm phần Guitar. Thời đó X song hành cùng vô số khó khăn khi mà các thành viên đến với X và ra đi nhiều vô số, ko ai ở lại quá 3 tháng cả, Yoshiki kể là ko dưới 30 người. Mà cũng có thểl do Yoshiki bắt ai cũng nhuộm tóc thành vàng chóe. =) Người ta gọi X thời đó là The Blonde Factory. Đôi khi X chỉ tồn tại với 2 ca sĩ nhưng họ luôn được các ban khác igup1 đỡ để hoan2 thành các show diễn của mình. Ấy vậy năm thứ 3 cao học từng có 3000 người đã đến xem X biểu diễn đấy.

Hide & Pata nhập cuộc chơiPata là một cựu thành viên của ban nhạc Black Rose. Ban đầu anh chỉ nhận lời giúp đỡ cho X vì sự thiếu hụt thành viên nhưng những buổi biểu diễn quá thành công khiến anh thay đổi ý định. Anh yêu thích tennis và là một tay Guitar cừ. Lối chơi của anh ko mang tốc độ cao nhưng kĩ thuật điêu luyện. Song hành Guitar cùng Pata ko thể ko kể đến Hide, người luôn muốn công chúng phải để ý đến mình và thường xuất hiện trong cái đầu màu hồng. Thành viên này đáng lẽ phải đã trở thành 1 thợ uốn tóc hoặc nhà thiết kế thời trang nếu ko vì sự thuyết phục của Yoshiki mà tham gia X, vì anh có hẳn 1 cửa tiệm với các mẫu thiết kế riêng độc đáo. Cũng là 1 con người nhiều tài năng hội tụ với khả năng chơi Guitar và sáng tác ca khúc nữa. Quá nhiều tài năng hội tụ là lý do khiến XJapan trở nên đa dạng về thể loại nhưng nó cũng là lý do cho những bất cập dẫn đến nguyên nhân tan rã sau này.

Nói về Album Vanishing VisionTháng 2 năm 1987, X chính thức ra đời với 5 thành viên: YOSHIKI, TOSHI, TAIJI, HIDE, PATA và cũng với trang phục khác người: tóc nhím, lòe loẹt còn mặt thì sơn thành 2 nữa màu khác nhau tượng trưng cho bộ mặt của con người. Thời đó X tượng trưng cho sự nổi loạn và đập phá. Vì ko buổi biểu diễn nào của họ mà kết thúc an lành cả. Dẫn đến việc ko ban nhạc nào muốn biểu diễn chung với X nữa. Nhưng X ko thỏa mãn ở đó khi Album đặc biệt ‘VANISHING VISION’ ra đời dưới hãng sản xuất CD của riêng Yoshiki. Nó bất ngờ đến nỗi dẫn đầu bảng xếp hạng Nhật trong vòng 2 tuần và bán chạy cực. Nói về Vanishing đây là album đậm chất Heavy Metal thuần chủng. Mặc dù bản thân tôi thích album Dahlia (1996) hơn, nhưng ko thể phủ nhận cái hay khi mà tài năng chơi trống cực siêu của Yoshiki trong bài ‘Sadistic Desire’. Phải, tiếng trống nó chạy phải đến ngẹt thở và điên loạn. Ngạc nhiên và sửng sốt khi quay phắt sang bản ballad ‘Alive’ được cất lên cùng với đoạn solo của bản giao hưởng Ánh Trăng của Beethoven (Moonlight). Còn nếu đến với ‘Dear Loser’ bạn sẽ chiêm ngưỡng cái gọi là sự chậm chạp của Taiji và sự dồn dập tăng dần, tăng dần theo quá trình bản nhạc. Cuối cùng đây chính là album đầu tiên ra đời của ‘Un-finished’, mà phải sau này nó mới được hoàn tất vì vẫn còn dang dở. Tour diễn cùng Album này vòng quanh nước Nhật đã thành công vang dội và được hãng Sony mời kí hợp đồng, Blue Blood ra đời.

Album Blue Blood

Điểm đặc biệt của Blue Blood là ở bài Endless Rain. Và nhiều bạn cũng yêu thích bài này. Nó nói về chàng trai đi trong những cơn mưa dài bất tận và tưởng niệm về người tình cũ của mình. Ngoài ra bạn sẽ để ý đến ‘Rose of Pain’ bản ballad dài đến gần 12 phút. Nó đặc biệt cần phải nhắc đến vì đại diện cho dòng Rock Nhật vào cuối thập niên 80 và là nền tảng sau này cho album Symphony đầu tiên của Yoshiki vào năm 1991, đều dựa trên Blue Blood.

Tại Châu Á, X đang ở thời hoàng kim của mình. Nhưng so với sự phát triển Rock chung của thế giới đó là thời khắc của dòng nhạc Grunge. Do vậy chuyến lưu diễn quảng bá cho album Jealousy (1991) sau đó ko mấy thành công. Đồng thời thành viên Taiji đã chính thức rời ban nhạc, thay vào đó là Heath một Fan hâm mộ X tại Mỹ. Đó cũng vì lý do bất đồng về quan điểm phong cách nhạc khi mà Taiji thích 1 lối Heavy Metal thay vì những bản tình ca ballad như Endless Rain của Yoshiki hay như sau này là Crucify my love.. Cả hai người đã gây nhau và Yoshiki đánh Taiji gãy tay trong một quán bar. Thật trùng hợp khi ở Mỹ X trùng tên với 1 ban nhạc và đó là lý do để cái tên X-Japan ra đời. Khẳng định 1 X đến từ nước Nhật.

Album ART OF LIFE (1993), một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo

Đó là bản trường ca dài 29 phút chia làm 3 phần với 15 phút đầu là phần rock, 7 phút solo piano đỉnh cao, 5 phút cuối Rock trở lại. Tất cả phần nhạc từ trống, bass, solo guitar, piano và lời nhạc đều do tài năng Yoshiki tự sáng tác và hoàn thiện trong vòng 5 năm kể từ album Blue Blood. Bạn có thể xem live buổi diễn Art of life vào năm này trên youtube khi mà phần piano solo phải nể phục còn tốc độ guitar của cả Hide, Pata và guitar bass Heath ko dứt trong nửa tiếng liền, vì bản thân Art of life ko bao giờ ngừng nghỉ như Album của nó.

Mình biết rằng nhiều người nghe Heavy Metal sẽ ko thích album này và bảo nó là sự thất vọng yểu điệu của X-Japan. Nhưng tôi vẫn bảo nó là thiên tài Yoshiki và khó ai có thể chê trách album này. So sánh với Vanshing Vision nó là sự trái ngược hoàn toàn. Ta ko thể nào nghĩ rằng tại sao một ban nhạc Rock Heavy lại có thể có nhiều phong cách và tình cảm như vậy. Đây cũng là hướng dẫn đầu tiên để tôi đến với X-Japan. Khi mà tôi lặng người trong bản nhạc phối ko lời của Yoshiki cho bài Forever love, tiếng Guitar sóng mượt bập bùng cùng Crucify my love. Phải, có lẽ tôi yêu thích New Age và Intrumental Music hơn là Rock nên nó ảnh hưởng nhiều đến cảm xúc của bản thân. Tôi bắt gặp Forever love trong một bộ phim hoạt hình Nhật mang tên Clamp X mà tôi tình cờ xem trên MTV và khi đang tìm nhạc cho Final Fantasy X. Có lẽ chữ X trong cụm từ ‘Final Fantasy X’ đã dẫn nguồn đến một X Japan. Đây cũng là 2 ca khúc ballad thành công leo thang cao nhất của X-Japan. Ah cũng nên nhắc đến ‘Tears’ nhỉ, ca khúc này nó được Yoshiki viết cho người cha của mình. Còn bản ‘Scars’ là sáng tác riêng của Hide.

Tài năng Yoshiki

Ko thể nói nhiều hơn khi anh vừa có thể chơi trống và piano. Là trụ tâm sáng tác của X-Japan và một sáng tác ko ai có thể bắt chước được khiến cho X-Japan là duy nhất. Tôi cũng chơi piano và yêu thích nó nên có thể thấy được cái hồn của những bản solo piano cùng Yoshiki. Phải nhắc đến cây đàn anh hay biểu diễn nữa, nó đẹp lộng lẫy làm bằng kính trong suốt, nhìn mà rất ham. Một lối chơi trống đến điên loạn khi mà những buổi biểu diễn vào năm 1996 luôn kết thúc bằng việc anh được đưa vào bệnh viện. Việc lắc cổ quá độ làm cho chấn thương mỗi lúc càng trở nên nghiêm trọng. Bác sĩ ko dọa chết được anh và các bạn sẽ thấy trong các buổi biểu diễn về sau Yoshiki luôn xuất hiện với một thiết bị định vị ở cổ. Và nếu muốn cho anh chết, chỉ cần hôm diễn đó chơi những bài nào có nhiều tiết tấu nhanh ấy, anh có thể gục ngã bất cứ lúc nào và điều đó đã xảy ra.. Tuy nhiên anh ko sợ chết và quyết tâm cống hiến hết mình cho âm nhạc.
Yoshiki còn có 1 album để đời, đó là ‘Eternal Melody’ Đây là sự cộng tác cùng G. Martin (nhà sản xuất cho The Beatles khi xưa) và giàn nhạc giao hưởng nổi tiếng London Orchestra (luôn chơi cùng nhà soạn nhạc phim huyền thoại John Williams ) Nói về album này là bản giao hưởng khẳng định vị trí piano của Yoshiki. Một minh chứng xác thực dự án này mang lại tên tuổi anh khắp Châu Âu.

Góp phần cho sự thành công của ban nhạc dĩ nhiên ko thể thiếu giọng hát chính cao vút Toshi. Như đã kể anh và Yoshiki là hai người bạn rất thân. Tuy nhiên về sau hơn 15 năm song hành, Yoshiki trở nên mệt mỏi, tháng 5-1997 anh chính thức rời khỏi X. Anh quá mệt mỏi và bị vắt kiệt sức trong những buổi biểu diễn. Yoshiki đã ép anh trong những ca khúc ballad đau buồn. Nó ko phù hợp lắm vói sở thích của anh. Ngoài ra còn có tin đồn Toshi có tham gia giáo phái Masaya. Toshi hứng chịu cuộc sống thiếu thốn tình cảm gia đình từ nhỏ và tuyên bố cắt đứt quan hệ gia đình. Và đối với anh nếu ko có X-Japan anh đã chết từ lâu rồi. Và vì ban nhạc ko thể tìm được một giọng ca như anh, X-Japan chính thức tuyên bố tan rã cuối năm 1997.

.. và buổi biểu diễn huyền thoại THE LAST LIVE

Trước cuộc họp báo Toshi và Yoshiki đe dọa sẽ giết chết người bạn kia của mình trong cơn tức giận tột cùng. Có vẻ như lúc đó mâu thuẫn giữa họ ở đỉnh điểm của cơn tức giận. Nhưng những gì mà ta thấy được trong buổi LIVE ấy (bạn có thể xem trên youtube) khi bản Forever Love được cất lên cùng tiếng hát của Toshi và tiếng đàn của Yoshiki, mọi thứ đã thay đổi. Yoshiki vẫn với chiếc máy định vị trên cổ, ngón tay đầy máu lướt trên phím đàn thủy tinh ko ngừng da diết. Hai người bạn thân đã ôm chặt lấy nhau và khóc. Bài hát đã mang lại những kỷ niệm trong hai chục năm gắn bó giữa họ. Đó chính là hình ảnh trên bìa album live THE LAST SONG. Sân khấu chật cứng và choáng ngợp. Người ta giữ lại những giây phút cuối cùng cho X.

Cái chết của Hide vẫn là một ẩn số. Người ta bảo tay Guitar này ko có ý định tự tử bởi anh còn đang có một giấc mơ hoàn thành một dự án solo của riêng anh. Người ta phát hiện tháng 5-1998 Hide được bạn gái phát hiện xác anh treo cổ tự tử trong phòng. Cả nước Nhật trong cơn shock. Yoshiki: ‘Tôi thật shock khi nghe tin này. Mới đây chúng tôi vẫn còn nói chuyện tranh luận cùng nhau về một X thứ 2, mà giờ đây.. Tôi đứng cạnh anh và cố gắng lay mạnh, mong muốn anh ấy dậy nhưng Hide vẫn cứ nằm đấy.. Chúng tôi phải chấp nhận một sự thực..’HIDE TỰ TỬ
10 ngàn người đã tham gia buổi lễ tang. X-Japan tái gặp nhau lần cuối và cùng hát ‘Forever Love’.. 10 triệu người tưởng niệm, vài cô gái lao đầu vào ô tô tự tử. Tro xác Hide được thả trên biển Los Angeles và một viện bảo tàng tại Yokosuka dành riêng cho Hide.

Sự ngưỡng mộ dành cho X-Japan từ những bản ko lời, chất Symphony Rock đến ballad và Heavy Metal..cho những tài năng đích thực
(st by Rockstone-NROL)

« Older entries